⬅ Trước Tiếp ➡
Cô đã đoán được kế tiếp Kiều Vũ sẽ hỏi như thế nào: 
Là bạn học của Kiều Kiều, sao không gọi điện thoại hay gõ cửa đi vào? 
Cô cũng đã nghĩra cách ứng phó:
Bởi vì lúc trước em lỡ nói vài cầu về idol Hoắc Hi của cậu ấy, bị Kiều Tiều kéo vào danh sách đen, chỉ dám lén đến đây. 
Kiều Tiều tự vỗ tay khen trí thông minh mình. 
Nhưng không ngờ, Kiều Vũ nhìn cô vài lần, rất kì quái hỏi: “ Kiều Tiều là ai?” 
Kiều Tiều thiếu chút nữa nhảy lên: “Em gái anh!” 
Kiều Vũ nói: " Cô sao lại mắng tôi?" 
" Không phải không phải, em nói, Kiều Tiều là em gái của anh!" 
Dứt lời, trong mắt Kiều Vũ lại xuất hiện cảnh giác: "Tôi từ đâu mà có em gái. Nói đi, rốt cuộc cô là ai?"
Động tĩnh ở cửa đã kinh động ba mẹ Kiều trong phòng. Ba Kiều đi ra, đứng ở cửa gọi: "Tiểu Vũ, có chuyện gì vậy?" 
Kiều Vũ nhìn chằm chằm Kiều Tiều, đầu không quay lại nói: " Bắt được tên ăn trộm" 
Kiều Tiều gấp đến độ suýt không nói được: "Em không phải ăn trộm! Em đến thăm Kiều Tiều!" 
Ba Kiều thấy cô chỉ là một cô gái, dáng người cũng gầy yếu, thấy thế nào cũng không giống ăn trộm, dịu giọng nói: "Có phải cháu tìm nhầm chỗ rồi không? Nhà chúng ta không có ai tên là Kiều Tiều." 
Kiều Tiều giống như bị người giáng một gậy vào đầu, đứng không vững, cô theo bản năng bắt lấy tay Kiều Vũ. Ai ngờ Kiều Vũ nghiêng người tránh thoát, Kiều Tiều nặng đầu nhẹ chân, lảo đảo một cái ngã phịch xuống đất.
Đầu vang lên ong ong, cô duỗi tay túm chặt ống quần Kiều Vũ, gian nan nói từng chữ: " Kiều Kiều, Tiểu Kiều mà anh hay gọi là đồ não tàn chỉ biết truy tinh, là em gái của anh đấy...." 
Kiều Vũ nhíu mày, ba Kiều đến gần: " Tiểu Vũ, mau đỡ con bé dậy, nhìn xem có cần đưa đến bệnh viện không? " 
Kiều Vũ ngồi xổm xuống, nghiêng đầu đánh giá cô vài lần, cảm thấy gương mặt này có chút quen mắt, còn đang nghĩ ngợi, ba Kiều đã vỗ một vào gáy anh: " Thằng nhóc thôi! Còn không mau đỡ con bé dậy!" 
Kiều Vũ vừa duỗi tay, không nghĩ tới người trước mắt đột nhiên khóc ầm lên, " Em không cần anh đỡ! Anh giả vờ không biết em phải không? Đừng chạm vào em!" 
Trời đã tối rồi, bệnh nhân tâm thần này từ đâu chui ra vậy? 
Kiều Vũ bất đắc dĩ nói với ba Kiều: " Vẫn nên đi báo cảnh sát trước đi, hình như nơi này có vấn đề." Anh ta chỉ lên đầu. 
Ba Kiều gật đầu, móc di động ra chuẩn bị báo cảnh sát, đột nhiên có một giọng nói nhàn nhạt truyền đến: "Cô ấy là bạn tôi." 
Kiều Vũ và ba Kiều đồng thời quay đầu lại, thiếu niên mặc bộ đồ thể thao chậm rãi đến gần, nâng mũ lên, lộ ra đôi mắt đạm mạc. 
Kiều Vũ liếc mắt một cái liền nhận ra anh: "Hoắc Hi?" 
Anh gật đầu, nhìn Kiều Tiều còn khóc ngồi dưới đất, "Cô ấy đến tìm tôi, quấy rầy mọi người rồi." Dứt lời, ngồi xổm xuống đỡ cánh tay Kiều Tiều: "Đi thôi" 
Kiều Tiều khóc đến tim cũng đau, hai mắt đẫm lệ mông lung nhìn đến khuôn mặt vừa quen thuộc vừa xa xôi trước mắt mình này, tiếng khóc liền tắc ở cổ họng. 
Hoắc Hi thuận thế đỡ cô dậy, dẫn Kiều Tiều vẫn đang mông lung đi. 
Thẳng đến khi thân ảnh của hai người biến mất trên đường, Kiều Vũ mới phản ứng lại, cô gái kia........hình như là Thịnh Kiều? 
1
Hoắc Hi dẫn Kiều Tiều về nhà, rót cho cô li nước ấm, sau đó ngồi xuống đối diện. 
Cô còn khóc, bả vai hơi run, vừa khóc vừa nhìn xung quanh, cuối cùng tầm mắt dừng lại trên người Hoắc Hi đối diện, dùng sức nhắm mắt, dường như không tin được khẽ gọi: "Hoắc Hi..." 
Một tay anh chống trán, giọng nói không nghe ra cảm xúc gì: "Thịnh Kiều, cô lại muốn làm gì?" 
Nghe thấy anh gọi Thịnh Kiều, nước mắt của cô lại rơi xuống như mưa. 
Hoắc Hi: "...." 
Cô khóc một lúc lâu, chợt nhớ đến cái gì đó, ngẩng đầu hỏi: "Hoắc Hi, anh kéo rèm chưa? Đừng để bị chụp." 
Hoắc Hi: "...." 
⬅ Trước Tiếp ➡