Chương 7
“ Nam Thành.. Thành Thành… A Thành" cô liên tục gọi tên a lí nhí trong miệng
"Hửm"
"Chồng ngốc" Thẩm Tòng Tâm đúng là bị rượu làm cho đầu óc lũ lẫn rồi
Cô liền vươn tay ra ôm lấy cổ anh.
Tự dưng được cô ôm lấy, hơn nữa cái miệng nhỏ nhắn đôi môi đỏ hồng không ngừng chu chu lên gọi tên anh, làm Phí Nam Thành bỗng chốc cảm thấy ngọt ngào tâm như có dòng nước ấm ấm chảy qua, cánh tay khẽ siết chặt lấy hông cô, anh giơ tay lên xoa xoa nhẹ cánh môi đỏ hồng của cô, ánh mắt dịu dàng cũng gọi tên cô. "Tiểu Ô" biệt danh riêng chỉ có anh được gọi
Không khí phút chốc bỗng trở nên ái muội đến kì lạ…
“Hahaha...Tên ngốc nhà anh, mau uống tiếp nàó
"Em...Ngoài việc chỉ biết phá hỏng bầu không khí ra thì em còn biết làm gì"
Phí Nam Thành đang chìm đắm trong bầu khồng khí lãng mạn này, lại bị cô phán một câu xanh rờn như vậy, làm anh tức khắc đen mặt.
Anh không nói hai lời, liền cúi xuống bế xốc cô lên, bước thẳng lên lầụ
Đi đến căn phòng to nhất ở cuối hành lang anh đã gấp đến mức dùng chân của mình đạp tung cánh cửa phòng rồi bế cô đi vào trong và không quên dùng chân đóng cửa lại. Vào đến phòng, Phí Nam Thành để cô nằm trên giường, rồi anh cũng nằm lên trên đó vòng tay ôm lấy người cô. Thẩm Tòng Tâm vô cùng ngoan ngoãn nép vào lồng ngực anh.
Anh cúi đầu hôn nhẹ lên trán cô, lại thấy cô không nhúc nhích...Lớp ngụy trang thường ngày cũng vì thế mà được gỡ bỏ...
"Tiểu Ô… Tiểu Ô"
Cô nửa tỉnh nửa mê…
"Hử?"
"Há miệng"
Tựa như đang mơ, cô chỉ há miệng, liếm môi rồi thủ thỉ “anh muốn cho em ăn gì à”
"Không phải" Anh áp trán mình vào trán cô, thanh âm trầm ổn cứ thế cất lên "Anh muốn hôn em".
============================================================
Lời nói vừa dứt, anh đã cúi xuống hôn cô, nụ hôn của anh vừa dịu dàng lại mãnh liệt giống như cơn vũ bão trút xuống, làm cô gái nhỏ trong lòng anh khó khăn mà thở dốc.…
“Ưm”..
Thẩm Tòng Tâm rên nhẹ lên một tiếng, cánh tay tự động quàng lên cổ anh, đôi môi vụng về đáp trả lại nụ hôn nồng nhiệt của anh.
"Bé con"
Nhận được sự chủ động từ cô cùng với nơi đầu lưỡi vụng về của cô cùng đầu lưỡi anh dây dưa, càng làm ngọn lửa dục vọng trong anh trỗi lên...
Tiểu bạch thỏ đã được đưa tới miệng, nếu lần này anh còn buông tha cho cô nữa...thì anh nhất định sẽ không mang họ ‘Phí’.
Phí Nam Thành vừa hôn cô, tay vừa luồn vào trong cởi bỏ quần áo của hai người, cho đến khi cả hai đều không còn mảnh vải nào che thân...Thân thể trần truồng bỗng chốc hiện ra trước mắt đối phương…
Anh hít một ngụm khí lạnh thở dốc, đôi mắt đỏ ngầu nhiễm dục vọng nhìn chằm chằm vào thân thể thiếu nữ mền mại trong lòng, đôi tay không tự chủ vuốt ve khắp thân thể xinh đẹp của cô.
"Ưm...Không được rồi.."
"Hả? Cái gì không được"
"Em...Em chịu hết nổi rồi...Lần này em sợ sẽ đè chết anh mất"
"Hả" anh còn đang ngơ ngác nhìn cô khó hiểu, trong nháy mắt, cô liền dùng sức kéo anh xuống, thân thể nhanh nhẹn trèo lên trên, đè anh xuống giường…
Vị trí trong nháy mắt lập tức bị tráo đổi....
"Anh...em đã bảo đừng có quyến rũ em, lần này em nhất định sẽ ăn anh không còn mảnh xương nào hết"
What??? Lục Từ Thiên kinh ngạc nhìn cô… Đáng nhẽ câu này phải là do anh nói chứ..