Không, cô sẽ không thể để chuyện này xảy ra được.
Đúng rồi, linh lực, thử dùng linh lực xem.
Hít một hơi thật sâu, Bạch Tịch vội vàng tập trung tinh thần, muốn điều động linh lực trong người, nhưng rất nhanh cô đã phải từ bỏ ý định này.
Cô quên mất là đây không phải cơ thể của cô, làm gì có linh lực mà điều động.
Nhìn ba người đàn ông càng lúc càng tới gần mình, lần đầu tiên trên mặt Bạch Tịch xuất hiện cảm giác bất lực.
Nhưng cô sẽ không đời nào nằm yên chịu trận như vậy
Không thể phản kháng được, vậy thì chỉ có thể dùng trí thông minh rồi... Với tư cách là một thuật sĩ huyền học, ngay lập tức, Bạch Tịch đã phát hiện ra điểm tương đồng trong tướng mạo của ba người bọn họ.
Ba người này có chân tóc cao, mà khoảng cách giữa lông mày và mắt rất ngắn, khoảng cách hai mắt cũng ngắn, môi mỏng, miệng nhỏ, những điều này đều là điển hình của tướng mạo đồng tính luyến ái.
Nói cách khác, có lẽ ba người này chỉ thích đàn ông.
Cho nên
“Đợi chút, các anh nhầm người rồi, tôi là con gái, không phải con trai, không tin các anh xem này...”
Thử hỏi giữa việc bị làm nhục và bị nhìn thấy hết thì cái nào thiệt thòi hơn, kẻ ngốc cũng biết lựa chọn như thế nào.
Bạch Tịch cũng không phải kiểu con gái cổ hủ, cho nên, vừa nói xong đã đưa tay cởi áo khoác trên người mình ra.
Lập tức, nửa người trên của cô chỉ còn lại một cái áo lót.
Nếu là ngày thường, Bạch Hi đều sẽ dùng băng quấn ngực lại, rồi mới mặc cái áo lót ra bên ngoài, nhưng hôm nay cô lại muốn nói cho tên cặn bã kia biết mình là con gái, cho nên không cố tình quấn ngực và cố tình để lộ đặc điểm của con gái ra.
Cho nên, ẩn dưới áo lót bên trong có lồi có lõm, trên vai hai lại còn lộ ra dây áo của nội y nữa, không cần cởi hết cũng đã đủ để chứng minh cô chính là con gái rồi.
“Móe, thật sự là con gái kìa ”
“Móa nó, đúng là mất hứng ”
Lúc đầu ba người đàn ông còn không tin lời Bạch Tịch, thẳng đến lúc dáng người nữ tính của cô lộ ra, thì ngay lập tức như bị giội cho một chậu nước lạnh.
Chẳng còn tí hứng thú nào.
Bạch Tịch thấy vậy, biết ngay mình mạo hiểm thử đã thành công rồi, như còn sợ chưa đủ đô, cô cầm lấy vạt áo, lại nói “Còn muốn tôi cởi tiếp để chứng minh tôi là nữ nữa không?”
Cô còn cố tình nhấn mạnh chữ "nữ" nữa, động tác tay càng như muốn nói "nếu anh gật đầu là tôi lập tức cởi cho anh xem".
Cô đang đặt cược, cược vào mức độ ghét phụ nữ của ba người này.
“Không cần ” Một người phẫn nộ quát, mặt còn tỏ ra rất ghét bỏ.
“Không cần sao? Tôi lại thấy tôi còn chưa cởi hết để chứng minh cho các anh cơ mà.” Bạch Tịch làm như còn muốn cởi nữa.
“Cô đủ rồi đó Mẹ nó ai mà thèm nhìn cái loại đàn bà như cô ”
“Thế sao, thế bây giờ tôi lại mặc quần áo vào là các anh không phải xem nữa rồi.”
“...”
Cứ như vậy, Bạch Tịch lại nhanh chóng mặc áo khoác vào.
Đương nhiên là phải thoát hiểm rồi, nhưng cũng không thể không công để cho ba tên khốn này được hời được.
“Đại ca, chẳng nhẽ chúng ta tìm nhầm người rồi? Đây rõ ràng là con gái mà...”
“Vớ vẩn, người thuê đưa thẻ phòng chính là căn phòng này, không sai ”
“Vậy bây giờ...”