Nhưng cô mới nói một lên tiếng, đã bị người đàn ông ở trước mặt đưa tay lên bịt miệng, Bạch Tịch mở to hai mắt, theo bản năng giơ tay lên vùng vẫy, “Ưm...... thả... ra...”
Giọng nói của cô trong không gian nhỏ hẹp của thang máy lại càng giống như đổ thêm dầu vào lửa, người đàn ông này dường như đang cố gắng kiềm chế, nhẫn nhịn thứ gì đó, vừa nghe được giọng của cô thì gương mặt lạnh lùng lại càng đỏ bừng lên.
Trong đồng tử của Bạch Tịch phản chiếu một gương mặt rất đẹp, đẹp đến mức có chút khó tin, nhưng thực tế trong đôi mắt ẩn nhẫn lại khát máu của anh đang lóe lên sự nguy hiểm vô tận, tưởng chừng như một giây sau có thể nuốt chửng cô luôn vậy.
Lập tức, người đàn ông đầu vùi đầu vào cổ cô, hơi thở nóng bỏng phả vào cổ cô, môi của anh bắt đầu dùng sức hôn lên làn da mong manh của Bạch Tịch.
Người này, rất không bình thường.
Cổ bị cắn vừa đau lại vừa ngứa, cái chân cũng đau, mặt Bạch Tịch đen lại như bị sét.
Định mệnh Cô đúng là điển hình của đen đủi đến cực hạn mà, mới tránh được vỏ dưa lại đụng phải vỏ dừa
Thang máy nhanh chóng đi lên, rất nhanh lên đến tầng trên cùng, ting một tiếng, cửa mở ra.
Bạch Tịch muốn thừa cơ đẩy người đàn ông đang đè trên người mình ra khỏi thang máy, lại chỉ tiếc là lúc trước cô dùng hết sức đối phó với ba tên khốn kia nên đã rất mệt, lúc này bị người này xách lên như cách con gà con đi ra khỏi thang máy.
“Đồ biến thái, nhanh thả tôi ra Nếu không tôi sẽ báo cảnh sát đó ”
Bạch Tịch vừa nói to vừa không ngừng vùng vẫy, nhưng cũng chẳng có hiệu quả gì.
Cô trợn tròn mắt nhìn anh đi đến trước một gian phòng, quẹt thẻ, mở cửa, rồi trợn tròn mắt nhìn chính mình bị anh xách vào phòng, đóng cửa lại, cắt đứt tất cả con đường để chạy trốn của cô.
Cô bị ném mạnh lên cái giường lớn trong phòng, trong lúc cô đang hoa mắt chóng mắt, thì cơ thể lực lưỡng của anh đè lên, rồi bị hôn môi...
Bạch Tịch mở to hai mắt, hơi thở đang xâm lược của anh tràn ngập tất cả giác quan của cô, sau đó cô cắn mạnh một cái, tức khắc, trong miệng hai người nồng đậm mùi máu tươi.
Dù vậy, người kia vẫn không có ý buông cô ra, ngược lại còn giống như càng bị kích thích hơn, không ngừng nuốt lấy tất cả mọi thứ trong miệng cô.
Lúc này trong đầu Bạch Tịch chỉ có một suy nghĩ, chẳng lẽ cô hôm nay cô chạy không thoát vận mệnh bị chà đạp sao?
Không
Cô đã có thể thoát được tay của ba tên khốn kia thì cũng nhất định có thể thoát được khỏi tay tên biến thái này.
Hít sâu một hơi, Bạch Tịch thừa cơ lúc người nọ rời môi cô chuyển xuống hôn cổ, dùng sức tát một cái lên mặt của anh.
Tức khắc, trong phòng vang lên một tiếng "chát".
"Đồ biến thái, ông đây là nam đó, anh nhìn cho rõ ràng đi, ông đây là nam đó ”
Giọng của Bạch Tịch cũng hung hăng và thô thiển hơn, cô trợn trừng mắt nhìn người đó, nửa gương mặt đẹp trai bị cô tát đã hơi đỏ lên.
Tự nhiên cô lại cảm thấy hơi chột dạ, nhưng lại nghĩ đến vừa nãy anh ta đã sàm sỡ mình, cô lập tức kiên định hơn hẳn.
Hừ, không đánh nát mặt anh ta là đã hời cho anh ta lắm rồi.