⬅ Trước Tiếp ➡
“Tôi không thấy gì hết.” Với tư cách là một lão làng trong việc nhìn mặt để nói chuyện, Từ Thịnh vội vàng lắc đầu, dường như nhớ ra cái gì, anh ta lại lo lắng hỏi “Đúng rồi, anh Xuyên, anh... đã ổn rồi sao?”
Tư Mộc Xuyên giật mình, trên người ngoại trừ mấy vết thương ngoài da và bầm tím, thì sự xúc động trong cơ thể đã biến mất rồi, như là chưa bao giờ phát tác vậy.
“Lúc này có lẽ đã ổn rồi.”
Từ Thịnh nghe xong, trong mắt lập tức toát ra sự vui vẻ, “Chẳng lẽ là thuốc của Giác có hiệu quả rồi?”
Tư Mộc Xuyên nhìn Từ Thịnh, nhưng lại lắc đầu, không hiểu sao tự nhiên trong đầu lại xẹt qua gương mặt của "tên nhóc" đã đánh mình ngất đi, một lúc lâu sau anh mới nói “Bây giờ cậu đi điều tra một người...”
Vài câu ngắn gọn đã dặn dò xong, Từ Thịnh cũng rất nhanh rời khỏi phòng, tìm đến phòng giám sát của khách sạn.
Anh ta rất nóng lòng muốn biết, rốt cuộc là ai giỏi như vậy, vậy mà lại dám ra tay với lão đại của anh ta.
Chậc chậc, to gan tới mức cắn xước cả môi của lão đại, đùng là làm cho người ta muốn không tò mò cũng không được, cộng thêm lần này lão đại phát bệnh lại khỏi rất nhanh, nên anh ta lại càng tò mò hơn.
Rất nhanh, Từ Thịnh đã tìm được đoạn băng ghi hình, đến lúc anh ta nhìn thấy lão đại nhà mình lôi cổ một cậu thanh niên đi vào phòng, thì kinh ngạc mở to mắt, tưởng chừng hai tròng mắt sắp rơi ra đến nơi luôn.
Cơ thể của lão đại nhà mình có vấn đề đặc biệt, bọn họ làm đàn em đương nhiên đều biết, nếu mà bắt một cô gái để làm giảm bớt tình trạng lúc phát bệnh thì còn có thể hiểu được, nhưng sao lại đi bắt một cậu nam sinh
Chẳng trách lúc nãy mình hỏi môi lão đại bị sao thế, ánh mắt của lão đại lại đáng sợ như vậy.
Hóa ra mọi chuyện là thế này.
Nhưng mà, theo thời gian gi lại trong camera, thì từ lúc cậu thanh niên kia bị lão đại mang vào phòng cho đến lúc cậu ta chạy đi, chỉ là mười phút ngắn ngủi, mà mình tìm được lão đại, nhiều lắm cũng chỉ chừng mười phút.
Nói cách khác, lần này thời gian phát bệnh của lão đại vậy mà không quá nửa tiếng
Nếu giống như trước kia, không qua mấy tiếng đồng hồ tuyệt đối không thể đỡ được, mặc dù sau khi ổn định lại thì sức khỏe của anh ấy cũng phải suy yếu mất một hai ngày.
Tình hình như hôm nay quả thật rất đặc biệt.
Từ Thịnh suy nghĩ, lại nhìn gương mặt đang được phóng đại trên màn hình của Bạch Tịch, chẳng lẽ cậu nhóc mới mười sáu mười bảy tuổi này lại có trợ giúp gì với bệnh của lão đại?
Sau đó, Từ Thịnh chụp ảnh Bạch Tịch lại, gửi cho đám đàn em đi điều tra.
Bạch Tịch mặc quần áo khoác cởi từ trên người Tư Mộc Xuyên, lại cải trang một chút, nhẹ nhõm chạy ra khỏi khách sạn.
Bởi vì chân cô rất đau, cô sợ có vấn đề gì nên gọi xe đi thẳng đến bệnh viện.
Đến bệnh viện, sau khi Bạch Tịch liên tịch hỏi bác sĩ xem chân có bị sao không, có phải chỉ cần tĩnh dưỡng mấy tháng là khỏe, sẽ không để lại bất kỳ di chứng nào không, được câu trả lời là đúng thì cô mới thở phào nhẹ nhõm.
Lấy thuốc xong, Bạch Tịch vừa đi ra khỏi bệnh viện, điện thoại trong túi quần lại đổ chuông.

⬅ Trước Tiếp ➡