⬅ Trước Tiếp ➡
Khái niệm mười trái sầu riêng là gì, Chu Thịnh cảm thấy, lát nữa về nhà, trong phòng đều là mùi sầu riêng, hơn nữa mùi này mười ngày chắc cũng chưa hết.
Bắc Bắc liếc mắt nhìn anh, nghiêm túc hỏi "Anh sao vậy, mười trái sầu riêng cũng không muốn mua cho em?"
Chu Thịnh nghẹn họng, vội vàng nói lại "Không không, em muốn mua 100 trái anh cũng không ý kiến." Đối diện với ánh mắt của Bắc Bắc, Chu Thịnh bất đắc dĩ nói "Em mua đi."
Bắc Bắc bật cười, nhìn vẻ mặt khó xử của Chu Thịnh, cảm thấy buồn cười.
"Chu Thịnh."
"Hửm?"
"Anh cảm thấy em sẽ bắt anh quỳ sầy riêng sao?"
Chu Thịnh ngẩn người, anh biết Bắc Bắc nói đùa, chẳng qua Chu Thịnh vẫn vô cùng nghiêm túc trả lời "Cho dù em không nói làm, anh cũng sẽ làm."
Bắc Bắc hừ lạnh, không nhìn anh "Mua một trái đi, về sau trả từ từ."
Chu Thịnh "...... Được."
Anh chuẩn bị đi đến chọn sầu riêng, thì Bắc Bắc đang lấy ngón tay, ấn vào những chiếc gai trên vỏ.
"Lấy trái này đi." Bắc Bắc nhìn Chu Thịnh chọn một cái, chỉ chỉ trái trước mặt mình.
Chu Thịnh dừng chút, gật đầu trả lời "Được."
Bắc Bắc nghiêm túc nói "Chà, cái gai của sầu riêng tương đối cứng, lát nữa quỳ một chút."
Chu Thịnh "........."
Anh muốn nói, thật hối hận khi đi siêu thị.
Nhìn vợ mình nghiêm túc nói những lời này, Chu Thịnh cảm thấy trái tim mình như bị những chiếc gai của trái sầu riêng đâm vào, thật đau đớn
Lúc sau về đến nhà, Bắc Bắc hứng thú nhìn Chu Thịnh.
"Chu Thịnh, anh giúp em bổ sầu riêng đi."
Chu Thịnh "..... Được."
Chu Thịnh rất nghiêm túc giúp Bắc Bắc bổ sầu riêng, đem từng miếng sầu riêng đặt vào đĩa, Bắc Bắc nhìn vỏ sầu riêng, nhướng mày nhìn Chu Thịnh "Anh có muốn quỳ thử không?"
Nói xong, nháy mắt vẻ mặt của Chu Thịnh liền khó coi.
Bắc Bắc bật cười, cong môi nói "Chu Thịnh, là anh đã hứa với em."
Chu Thịnh nghẹn họng, có chút muốn quay lại thời gian trước đó, đem những biểu cảm ấy thu hồi toàn bộ.
Lúc ấy đầu óc anh chắc chắn có vấn đề, mới gửi cho cô xem những biểu cảm đó, đây đúng là tự đào hố chôn mình.
Bắc Bắc nhìn thấy dáng vẻ này của anh, cười không ngừng.
Kỳ thật, đã trải qua một buổi sáng, cơn giận của cô cũng đã vơi đi không ít, cũng sẽ không bắt Chu Thịnh quỳ sầu siêng, nhưng có một chuyện Bắc Bắc sẽ làm.
"Nghe nói anh ghét ăn nhất là sầu riêng phải không?"
Chu Thịnh "Ừ."
Bắc Bắc nhướng mày, nói thầm "Đúng là mẹ của anh không có gạt em."
Chu Thịnh "..... Mẹ anh nói?"
Bắc Bắc gật đầu "Đúng vậy." Mấy ngày trước cô cố tình nhắn tin với mẹ Chu, tìm hiểu Chu Thịnh thích ăn gì, ghét gì, cuối cùng kết luận, Chu Thịnh đối với sầu riêng, chán ghét cực kỳ, lúc trước nếu như trong nhà có người ăn sầu riêng, Chu Thịnh vừa bước vào liền đi ra lập tức, anh không chịu được mùi của sầu riêng, đừng nói là ăn.
Lúc mẹ Chu nói với cô chuyện này cô còn cảm thấy đau lòng, bởi vì mẹ Chu thích ăn, nhưng con trai lại ghét nó, nên dù bà có thích, cũng không bao giờ ăn trước mặt con trai mình.
Bắc Bắc đem chuyện này nhớ kỹ, cho nên mới cố ý nói muốn mua sầu riêng, tuy Bắc Bắc không ghét sầu riêng, nhưng cũng không phải là thích.
Cô cười như không cười nhìn Chu Thịnh nói "Chu Thịnh, em sẽ không bắt anh quỳ sầu riêng."

⬅ Trước Tiếp ➡