Tin tức này, Bắc Bắc thật sự là phải cảm ơn Manh Manh, mỗi ngày đều nói cho cô nghe mấy chuyện bát quái của giới giải trí và thương nghiệp, lúc Bắc Bắc nghe được còn cảm thấy kinh ngạc. Mặc dù mấy năm nay Đồng Hạ không có con, nhưng cũng sẽ không vì chuyện này mà ly hôn, lúc sau Manh Manh phân tích cho cô một chút, Bắc Bắc mới hiểu ra.
Mặc dù Đồng gia đã bám vào Chu gia, nhưng thực ra Chu gia đối với chuyện tìm kiếm sự hợp tác giữa các gia tộc xí nghiệp, không quá quan tâm, huống hồ, theo Bắc Bắc biết được từ trong miệng của Triệu Manh Manh và Chu Thịnh, thì Đồng gia sắp phá sản.
Thời gian trước vì đầu tư sai, tổn thất không ít, chỗ trống đó đã được lấp đầy bởi việc bơm vốn của chú tư Chu thị. Nhưng sau khi, Bắc Bắc và Chu Thịnh kết hôn, ba Đồng lại đưa ra một quyết định ngu ngốc, Đồng thị bây giờ, có lẽ gần như kết thúc.
Nếu không hôm nay, cũng không đến mức tìm đến Bắc Bắc và Chu Thịnh.
Bắc Bắc khẽ cười, cong môi nhìn mấy người đối diện, mỗi lần đến đây, tâm trạng của cô đều không vui, cô không thích Đồng gia, giống như người Đồng gia không thích cô.
Cô ở Đồng gia, chỉ là một người dư thừa.
Đồng Hạ còn muốn nói gì đó, nhưng bị mẹ Đồng kéo lại.
"Bắc Bắc à."
"Dạ?"
"Con có biết tình hình hiện tại của Đồng gia không?"
Bắc Bắc mấp máy môi, rũ mắt nhìn ngón tay mình "Không biết."
Mẹ Đồng dừng lại, vẻ mặt nhìn Bắc Bắc có chút không vui "Không biết, gần đây con bận chuyện gì?"
"Đọc sách ạ." Bắc Bắc cười khẽ, cong cong môi nói "Không phải lúc trước mẹ đã làm thủ tục thôi học cho con rồi sao, chẳng qua Chu Thịnh đối với con rất tốt, con muốn tiếp tục đi học, cho nên Chu Thịnh liền cho con đi học, có vấn đề gì không?"
"Con chưa đến công ty làm?" Âm thanh mẹ Đồng bén nhọn, giống như Bắc Bắc làm ra chuyện gì không thể tha thứ.
Nghe vậy, vẻ mặt Bắc Bắc mơ màng nhìn bà "Tại sao phải đến công ty làm?"
Mẹ Đồng nhìn cô, vẻ mặt không cảm xúc "Con không đến công ty làm, cứ như vậy yên tâm với Chu Thịnh."
"Yên tâm nha."
Đồng Thu một bên cười lạnh "Là rất yên tâm, mấy ngày trước chồng cô ta còn cùng phụ nữ lên hot search."
Bắc Bắc "......."
Đồng Hạ nhân cơ hội nói vào "Đúng vậy, con cũng đã tìm kiếm trên Weibo, không biết là Chu tổng đối với Bắc Bắc, có tốt như cô ta nói không."
"Đúng vậy, còn giả vờ trước mặt mọi người làm gì?"
"Bắc Bắc, con nói thật cho mẹ, Chu Thịnh đối với con tốt sao?"
Bắc Bắc nhìn đám người trước mặt, mỉm cười.
"Các người là đang quan tâm con sao?"
Mẹ Đồng liếc mắt nhìn cô, cười mắng "Tất nhiên, chúng ta là người một nhà, làm sao không quan tâm con, con nói thật cho mẹ biết, tình cảm của Chu Thịnh đối với con như thế nào, con có thể vào Chu thị làm việc không? Nếu con không đi được, chị của con cũng có thể, dù sao chị con cũng tốt nghiệp đại học, con chưa tốt nghiệp khả năng không vào được...."
Vừa nói đến chuyện này, mẹ Đồng liền thao thao bất tuyệt.
Mà Bắc Bắc, từ đầu đến cuối sắc mặt đều bình thường, không có trả lời bà ta.
Cho đến khi nghe thấy tiếng bước chân từ phía sau, giọng nói của Chu Thịnh vang lên "Tôi còn không biết, từ khi nào Chu thị của tôi có thể đi cửa sau?"