⬅ Trước Tiếp ➡
Một lúc sau, Chu Thịnh mới buông cô ra, cúi đầu mổ nhẹ khóe môi cô, mỉm cười hỏi "Thế nào?"
"Hả?" Vẻ mặt Bắc Bắc ngây ngốc, trong đầu còn chưa phản ứng kịp, lúc sau cô mới phản ứng được Chu Thịnh đang hỏi gì, nhịn không được trừng mắt nhìn Chu Thịnh, hai tròng mắt ươn ướt, nhìn qua rất yếu đuối đáng yêụ
Cô như vậy khiến Chu Thịnh nhịn không được cắn cô một cái, cười nhẹ hỏi "So với tiểu thuyết, cảm giác chắc là tốt hơn."
Bắc Bắc "........" Thật ngây thơ khi so sánh như vậy.
Cô hừ một tiếng, liếc nhìn Chu Thịnh, thấp giọng nói "Ấu trĩ."
Chu Thịnh duỗi tay bóp eo cô, nghiến răng nghiến lợi nói "Anh còn có thể ấu trĩ hơn như thế."
Bắc Bắc cạn lời, trợn mắt nhìn anh "Đi mau, dừng trước cổng trường ảnh hưởng không tốt."
Chắc là đã dừng hơn mười mấy phút, Bắc Bắc cảm thấy hơi sợ.
Nghe vậy, Chu Thịnh hừ lạnh một tiếng, nhìn ra bên ngoài cửa sổ, bên ngoài người đi đường đi qua đi lại không ít, cũng có người duỗi cỗ nhìn về bên này, cũng may hôm nay Chu Thịnh lái một chiếc xe tương đối bình thường. Nếu không đã bị mọi người vây quanh.
"Được rồi, chúng ta sẽ nói saụ"
"Nói chuyện gì?" Bắc Bắc nhìn anh "Hôm nay anh đến đón em sớm như vậy, không bận sao?"
Chu Thịnh ừ một tiếng "Vẫn tốt, sáng mai đến công ty."
Mặc dù công ty sắp xếp kỳ nghỉ hai tuần, nhưng thứ bảy Chu Thịnh vẫn đến công ty để xử lý công việc, thân là ông chủ, anh không thể tận hưởng kỳ nghỉ như các cấp dưới khác.
Bắc Bắc hiểu rõ "Vậy à."
Chu Thịnh dừng lại, liếc mắt nhìn cô một cái "Ngày mai em có hẹn với Trần Tĩnh?"
"Sao anh biết?" Bắc Bắc có chút kinh ngạc, rõ ràng cô mới nói với Trần Tĩnh vào buổi sáng, ngày mai gặp nhau bàn bạc một chút chuyện.
Chu Thịnh bật cưởi, giải thích cho cô "Trần Tĩnh nói với anh, cũng như nói về kịch bản em coi trọng."
"Vậy nên?" Bắc Bắc cong cong khóe môi nhìn anh "Chu tổng muốn cho em đi cửa sau sao?"
Chu Thịnh nhướng mày, nhìn vợ mình nói một cách chân thành "Ừ, vợ có muốn đi cửa sau của anh không."
"Tạm thời không cần."
Bắc Bắc muốn thử trước, theo như Trần Tĩnh nói với cô phim vườn trường, cơ hội thử vai rất lớn, chỉ cần không xuất hiện các quy tắc ngầm khác, thì Bắc Bắc đối với bản thân vô cùng tin tưởng.
Tuy các quy tắc ngầm vẫn thường thấy, nói không chừng sau này cô được Chu Thịnh sử dụng quy tắc ngầm, nhưng trước mắt, cô vẫn muốn tự bản thân thử sức.
Chu Thịnh hiểu rõ, gật gật đầu "Ừ, có gì cứ nói với anh."
Bắc Bắc bật cười, cong môi mỉm cười nhìn anh "Chu tổng đang dung túng cho tôi đi cửa sau à "
Chu Thịnh trả lời "Không phải anh kiếm tiền chỉ để cho vợ mình đi cửa sau sao."
Nghe những lời này, nháy mắt Bắc Bắc không có gì để nói.
Cách nói của Chu Thịnh khiến cô không có cách nào phản bác được.
Hai người nhìn nhau cười, lúc về nhà, Bắc Bắc cùng Chu Thịnh thương lượng rồi cùng nhau ra ngoài ăn cơm, chọn nhà hàng Bắc Bắc thích ăn, hai người thay đồ rồi ra ngoài.
"Bắc Bắc."
"Hôm nay có muốn gặp bạn bè của anh không?"
Hai mắt Bắc Bắc sáng ngời, ánh mắt nhìn Chu Thịnh kinh ngạc "Hôm nay sao, ở đâu?"
Chu Thịnh nhìn điện thoại, thấp giọng nói "Thần sở."
Bắc Bắc sửng sốt, theo bản năng gật đầu "Ồ được."

⬅ Trước Tiếp ➡