Nghe vậy, Trần Tĩnh nghiêm túc nhìn cô, bản thân Trần Tĩnh là một người đại diện, kịch bản là do cô đem qua cho Bắc Bắc nên tất nhiên đã xem qua trước nội dung, lúc này thấy lớp trang điểm và kiểu tóc của Bắc Bắc, đôi mắt Trần Tĩnh sáng lên, có chút ngạc nhiên "Em dựa vào kịch bản mà tạo hình sao?"
"Đúng ạ." Bắc Bắc bật cười, cô mỉm cười nói "Như vậy chắc sẽ tiếp cận dễ hơn."
Trần Tĩnh hài lòng gật đầu, khen ngợi cô "Rất tốt, chị mới nhìn em, cảm thấy rất quen thuộc, cho nên chị thấy tinh thần hôm nay của em rất tốt." Trong kịch bản nữ chính là một nữ sinh tràn đầy sức sống, tính cách hoạt bát vui vẻ, là kiểu người khiến mọi người yêu thích.
Bắc Bắc cười khẽ, hôm nay cô trang điểm tốn không ít sức lực, hơn nữa nhìn qua giống như không trang điểm, nhưng lại rất có tinh thần.
Cô ngồi nghiên cứu kịch bản, đối với nhân vật nữ chính trong phim cô đã xem rất nhiều lần.
"Em cảm thấy mọi chuyện sẽ ổn thôi."
"Tất nhiên rồi." Trần Tĩnh nhìn cô với ánh mắt khác, tuy lúc đầu có xem qua kỹ thuật diễn của Bắc Bắc, quả thật không tệ, nhưng đối với một người đại diện như Trần Tĩnh, người đã thấy rất nhiều diễn viên, tất cả đều không tệ, nhưng không ngờ Bắc Bắc lại thông minh như thế, có thể nghĩ đến vấn đề trang điểm khi đến buổi thử vai.
Trang điểm như vậy, ít nhất ánh mắt đầu tiên cũng khiến đạo diễn và nhà sản xuất ấn tượng.
Hai người trên nói chuyện một lúc, Bắc Bắc nghỉ ngơi được hai mươi phút, cuối cùng cũng đến nơi thử vai.
Đi vào bên trong thì có nhân viên công tác dẫn Bắc Bắc và Trần Tĩnh lên lầu ba, địa điểm thử vai là ở đây, lúc Bắc Bắc đến, bên trong đại sảnh có không ít người đã ngồi đó, đều trang điểm rất là đẹp.
Cầm số của mình xong, Bắc Bắc tùy ý ngồi xuống một chỗ trong góc, Trần Tĩnh nói cho cô nghe những diễn viên đó là ai ai ai.
"Thấy được không?"
"Cái gì ạ?"
"Bên kia, bọn em cùng trường, diễn được một bộ phim truyền hình."
Bắc Bắc chớp mắt "Sau đó thì sao?"
Trần Tĩnh cười nhạo, thấp giọng nói "Em có biết điểm xếp hạng của bộ phim đó là bao nhiêu không? Là ba điểm?"
Bắc Bắc "..... Vậy Trần Lam thì sao?" Cô có chút quan tâm vị học tỷ cạnh tranh vai này với mình.
"Trần Lam à."
"Phải."
Trần Tĩnh cười khẽ, hất hất cằm "Em xem bên kia, tới rồi."
Bắc Bắc theo ánh mắt nhìn qua, Trần Lam mặc một chiếc váy dài đi qua bên này, rất có khí thế, đi bên cạnh là trợ lý và người đại diện, trên mặt đều tươi cười, Bắc Bắc nghĩ thầm trong lòng, không hổ danh là đàn chị, rất có khí thế.
Cơ bản Bắc Bắc chỉ đứng nhìn từ xa, không giống như mấy diễn viễn khác đi đến chào hỏi, cho đến khi.... Trần Lam gọi tên cô.
"Bắc Bắc phải không?" Trần Lam cười rất dịu dàng, nhướng mày cười nhạt nhìn Bắc Bắc.
Bắc Bắc ngẩn người, trong nháy mắt không kịp phản ứng lại, vẫn là Trần Tĩnh đụng cánh tay cô, cô mới phục hồi lại tinh thần, gật đầu trả lời "Xin chào, đàn chị Trần Lam."
Trần Lam cười, gật đầu "Tôi biết là không có nhìn nhầm, em gọi là Bắc Bắc đúng không?"
"Đúng vậy, Đồng Bắc Bắc."