Thời gian trôi qua rất nhanh, ba phút đã kết thúc, đạo diễn và nhà sản xuất rất hài lòng, chỉ có biên kịch là không nói lời nào.
Lưu Đạo nhìn Trần Lam, hơi mỉm cười nói "Không tệ, tiếp theo là ai."
Theo thứ tự đi vào, Bắc Bắc diễn cuối cùng, chờ mọi người diễn xong, mới đến lượt Bắc Bắc.
Cô đi đến giữa phòng, lễ phép cúi chào, sau đó tự giới thiệụ
Lưu đạo nhìn tư liệu của Bắc Bắc, cuy nghĩ một lúc "Cô đóng phim của Mã đạo phải không?"
"Vâng, chỉ là một nhân vật không quan trọng."
Lưu đạo còn chưa nói xong, Tống Tuấn Phong đã nói "Lưu đạo, ông cũng không thể tin lời Bắc Bắc, cô ấy diễn vai kia, chính là tự Mã đạo lựa chọn diễn viên, các nhà đầu tư cũng không quản, theo như Lê Tiêu nói, Mã đạo vì muốn cô ấy diễn vai đó mà đã mời đến ba lần."
Bắc Bắc "......."
Cố rất muốn nói với Tống Tuấn Phong, không cần đem cô thổi phồng như vậy. Lỡ như lát nữa kỹ thuật diễn xuất của cô có vấn đề, người mất mặt không phải là anh ta, mà là cô đây.
Đôi mắt Lưu đạo sáng ngời, nhìn Bắc Bắc ồ một tiếng "Mới đóng một bộ phim thôi sao?"
"Đúng vậy."
Lưu đạo dừng một chút "Những diễn viên khác đánh giá cô như thế nào?"
Bắc Bắc "..........."
Tống Tuấn Phong tiếp tục đoạt lời của cô "Lê Tiêu nói kỹ năng diễn không tệ, là một diễn viên giỏi."
Lưu đạo và phó đạo diễn nhìn thoáng qua không nói gì, mà biên kịch ngồi một bên từ đầu đến cuối chưa thấy mở miệng.
"Tôi muốn hỏi một chút, phần trang điểm hôm nay của cô, là cố ý như vậy sao?"
Bắc Bắc chắc chắn thừa nhận, "Đúng vậy, tôi đã xem kịch bản thấy nữ chính vẫn là một học sinh cao trung, khuôn mặt không trang điểm quá nhiều, còn tóc đuôi ngựa này là do trong kịch bản nói nam chính thích nữ chính, là do kiểu tóc này."
"Trong kịch bản?" Biên kịch giật mình một lúc, nhẹ nhàng cười "Tôi không nhớ cái này có trong kịch bản."
Bắc Bắc cười "Tôi đọc nguyên tác."
Cô biết tác giả với biên kịch đều là một người, lý do mà bộ phim truyền hình này đầy hứa hẹn, là do tác giả của bộ tiểu thuyết này đảm nhận vị trí biên kịch của bộ phim, như vậy làm cho khán giả an tâm không ít.
Biên kịch nhìn Bắc Bắc, có chút khen ngợi "Không tệ, không có nhiều người đọc lại nguyên tác mà tôi đã viết mấy năm trước."
Bắc Bắc gật đầu "Chắc vậy."
Lưu đạo gật gật đầu, nhìn về phía Bắc Bắc "Cô diễn cảnh cùng nam chính chia tay đi."
Bắc Bắc gật đầu trả lời "Được ạ."
Cô rất thích cảnh này, nếu là cảnh tỏ tình Bắc Bắc sẽ cảm thấy đắn đo, nhưng với cảnh này, cô rất tin tưởng bản thân mình.
Năm phút sau, Lưu đạo nhìn Bắc Bắc tươi cười gật đầu "Không tệ không tệ."
Bắc Bắc nhận lấy khăn giấy mà nhân viên công tác đưa đến, lau nước mắt ở khóe mắt, gật đầu nói cảm ơn "Cảm ơn."
Biên kịch nhìn Bắc Bắc, suy nghĩ vài giây "Cô có thể nói lý do mà cô diễn như vậy được không?"
Nghe vậy, Bắc Bắc không chần chờ gật đầụ
Đối với nữ sinh lúc chia tay mà nói, không thể không đau khổ, tuy nữ chính tính tình vui vẻ hoạt bát, nhưng cố ấy cũng rất mong manh khi gặp những điều liên quan đến nam chính, thậm chí có thể dễ đánh mất chính mình.