⬅ Trước Tiếp ➡
Cho nên Dụ Viên mới chắc chắn với co như vậy, chức mừng cô tham gia vào đoàn phim của mình.
Niềm vui của Bắc Bắc đều được thể hiện ra bên ngoài.
Không thể không nói, tuy cô nghĩ mình có thể đucợ chọn, nhưng khi nghe thấy đucợ đáp án, cô vẫn không khống chế được sự kích động, cảm thấy rất vui vẻ.
"Cảm ơn cô đã cho tôi một cơ hội, tôi nhất định sẽ diễn thật tốt."
Dụ Viên cười nhạt, nắm tay Bắc Bắc nói "Tôi tin tưởng cô."
Hai người nhìn nhau cười.
Bữa cơm này, có thể nói là đáng giá.
Trên đường trở về trường học, Trần Tĩnh vẫn còn kích động nói chuyện với Bắc Bắc "Chị thật không nghĩ đến, biên kịch lại có quyền lợi lớn như vậy."
Bắc bắc bật cười, cong môi nói "Không phải biên kịch có quyền lợi lớn nhất, chắc lúc bán bản quyền Dụ Viên đã nói là muốn chính mình tuyển diễn viên cho nhân vật này." Hơn nữa hiện tại cô ta còn làm biên kịch cho bộ phim truyền hình này, nên bên tổ đạo diễn sẽ đều nghe theo ý kiến của Dụ Viên.
Cô ta vừa làm tác giả, vừa là biên kịch, tất nhiên sẽ biết diễn viên như thế nào sẽ phù hợp với nhân vật của mình.
Trần Tĩnh tỏ vẻ đồng ý "Nhưng chị vẫn còn thấy kích động, đây là lần đầu tiên chúng ta hợp tác với nhau và ký một bộ phim truyền hình."
Bắc Bắc cười, cong môi tỏ vẻ tán thành "Đúng vậy."
Trần Tĩnh nhướng mày "Em cứ yên tâm chuẩn bị, chị sẽ mời một giáo viên đến công ty để dạy em một khóa."
Nghe vậy, hai mẳ Bắc Bắc sáng lên, hỏi không ngừng "Có thể sao?"
"Đương nhiên rồi."
Bắc Bắc gật đầu "Vậy đi, em cũng muốn học."
Tuy đã chuyển ngành, trong trường học cũng có lớp diễn xuất, nhưng tóm lại cũng không bằng mời một người đến dạy riêng cho mình, hơn nữa hiện tại Bắc Bắc cũng muốn nâng cao trình độ của bản thân lên.
Cho nên có mệt một chút, Bắc Bắc cũng bằng lòng đi học.
Trần Tĩnh nghe cách cô nói, gật đầu đồng ý "Được rồi, lát nữa về công ty chị sẽ hỏi giúp em."
"Vâng."
"Đúng rồi, bên đoàn phim chắc sẽ gọi điện thoại lại, lúc đó chị sẽ ký hợp đồng cho em."
Bắc Bắc trả lời "Được ạ, em tin tưởng chị."
Trần Tĩnh bật cười, nhìn cô một cái "Em đã tin tưởng chị như vậy, chị sẽ không làm em thất vọng."
Bắc Bắc ừ ừ hai tiếng, chuyện này cô có thể hiểu, điều quan trọng nhất giữa người đại diện và nghệ sĩ là phải tin tưởng lẫn nhau, nếu không có điều này thì sẽ rất khó để hai người hòa thuận với nhaụ
"Đúng rồi."
"Cái gì?" Trần Tĩnh nhìn cô "Còn có chuyện gì nữa sao?"
Bắc Bắc suy nghĩ vài giây, nhưng vẫn không che giấu thân phận của Chu Thịnh "Không phải lần trước chị hỏi quan hệ của em và Chu Thịnh sao?"
"Ừ, không phải em kêu tự chị đoán sao?" Trần Tĩnh nghi ngờ nhìn cô, nhướng mày hỏi "Thế nào, hiện tại muốn nói cho chị biết hả?"
Bắc Bắc câm nín, bất lực nói "Không phải em không nói cho chị, chỉ sợ lúc biết được sự thật chị không thể chịu đựng được điều đó."
Trần Tĩnh trầm mặc, nói "Vậy tốt nhất là em đừng nói cho chị biết."
Bắc Bắc "............."
Tại sao người đại diện của cô không giống như những người đại diện khác, lúc cô chuẩn bị nói ra đã bị tạt cho một chậu nước lạnh, bây giờ Bắc Bắc không biết là có nên nói hay không.
"Vậy thôi." Cô suy nghĩ "Không nói nữa."
Trần Tĩnh "....."

⬅ Trước Tiếp ➡