Bởi vì nguyên nhân đó, nên cô rất chán ghét ngôi trường này, nếu không phải có bạn cùng phòng tốt, Bắc Bắc nghĩ, có lẽ cô sẽ không thể mở lòng để gặp gỡ mọi người.
Đi được một lúc, Bắc Bắc nghe thấy có người gọi mình.
Cô hơi giật mình chớp mắt một cái, quay đầu nhìn về phía tiếng gọi, nhướng mày hỏi "Xin lỗi cậu kêu tôi sao?"
"Đúng vậy." Người tới hơi mỉm cười nói, "Xin chào, tôi là bạn cùng lớp với cô Tôn Vệ."
Bắc Bắc ngước mắt hìn nam sinh trước mắt, gật gật đầu "Xin chào." Cô nghĩ rồi nói "Khoa diễn xuất sao?"
Tôn Vệ không được Bắc Bắc nhân ra, trên mặt cũng không xuất hiện một tia xấu hổ, chỉ gật đầu nói "Đúng vậy, lớp trưởng của khoa diễn xuất."
Bắc Bắc gật đầu, âm thanh mang chút xin lỗi "Xin lỗi tôi không nhớ."
Tôn Vệ không thèm để ý cười cười, "Không sao, dù sao cô cũng không có ở trong lớp nhiềụ"
Lời này nói ra, Bắc Bắc cảm thấy hơi xấu hổ. Cô nhẹ nhàng ừ một tiếng, nhìn người tới "Vậy cậu gọi tôi có chuyện gì không?"
Tôn Vệ hơi xấu hổ gãi gãi đầu "Thật ra cũng không có việc gì quan trọng, chỉ muốn chào hỏi cô một cái, sao hôm nay cô không đi học?"
"Hôm nay tôi có việc nên xin nghỉ."
Nghe vậy, Tôn Vệ gật đầu "Thì ra là vậy, là đi ra ngoài tìm việc sao?"
Bắc Bắc sửng sốt, không hiểu Tôn Vệ nói những lời này là có ý gì.
Đối diện tầm mắt mê man của Bắc Bắc, Tôn Vệ cười giải thích với cô "Trong khoa của chúng ta có rất nhiều người thời điểm này ra ngoài tìm việc, quảng cáo phát ngôn, hoặc là đi đóng phim.
Sau khi nghe xong, nháy mắt Bắc Bắc đã hiểu rõ.
Cô nghĩ vị lớp trưởng này cũng nghĩ rằng cô ra ngoài tìm việc, nhưng quả thật cô đang tìm việc, buổi thử vai coi như là công việc đi.
"Đúng vậy, đi tìm việc."
"Thế nào rồi."
Bắc Bắc cười "Cũng không tệ lắm, kết quả khá ổn."
Tôn Vệ gật đầu "Không tệ, đúng rồi có thể cho tôi phương thức liên lạc của cô không, đến lúc có chuyện gì còn có thể liên lạc."
Bắc Bắc chần chừ hai giây, rồi cũng cho nam sinh trước mặt, dù sao cũng là lớp trưởng, không thể không cho.
Tôn Vệ lưu số của Bắc Bắc xong, còn có cả WeChat, mới chỉ tay về phía bên kia, nói mình còn có việc cần đi trước.
Bắc Bắc cười khẽ "Tạm biệt."
Cô liếc nhìn bóng dáng chạy vội đằng xa, đáy lòng yên lặng cảm khái một câu, tuổi trẻ thật tốt. Cô hoàn toàn quên, bây giờ mình cũng đang còn trẻ.
Cong môi cười nhạt, Bắc Bắc tiếp tục đi dạo trong sân trường thuộc về bản thân
Bên kia, Tôn Vệ vừa bước vào trong tiệm, đã bị đám bạn học ồn ào.
"Sao rồi sao rồi, có được số điện thoại không?"
Tôn Vệ nhướng mày, cười tự tin "Tất nhiên là có."
"Fuck." Có nam sinh mắng "Tôn Vệ cậu có vận cứt chó gì, tại sao lại có được số của Đồng Bắc Bắc "
Đám nam sinh tỏ vẻ không phục, ở trong mắt mọi người, Bắc Bắc là một trường hợp đặc biệt, chưa kể sau khi chuyển sang khoa diễn xuất bắt đầu nổi tiếng, mà trước đây cũng đã có rất nhiều người đã biết đến cô.
Đặc biệt là các bạn học nam, có người lấy hết can đảm để tỏ tình với Bắc Bắc, kết quả đều bị từ chối. Sau đó những người muốn có số điện thoại của cô, cũng bất lực trở về, thời điểm này, tính cách lạnh lùng thờ ơ của Đồng Bắc Bắc được lan truyền rộng rãi.