Sau khi tạm biệt với bạn cùng phòng, Bắc Bắc đi đến cửa trường học ở phía nam, Chu Thịnh mới nhắn tin cho cô, nói là tài xế ở bên kia đón cô, đưa cô đến công ty tìm Chu Thịnh, lát nữa đi ăn cơm.
Cửa nam ở bên kia, Bắc Bắc đi ra thì thấy được xe đậu cách đó không xa.
Cô cúi đầu bước nhanh tới, vừa mới mở cửa sau ra, đã bắt gặp một đôi mắt mỉm cười.
"Lên phía trước ngồi."
Bắc Bắc ngẩn ra, cười nhẹ, đem cửa sau đóng lại, đi đến phía trước ngồi xuống.
"Không phải nói tài xế đón em sao?" Cô nhìn người đàn ông đột hiên xuất hiện trước mặt cô, mặt đầy ý cười.
Chu Thịnh ừ một tiếng, không chút để ý nói "Anh nghĩ muốn đến đón em."
Bắc Bắc bật cười, duỗi tay ôm lấy cánh tay Chu Thịnh cọ cọ, cảm nhận những cơ bắp được giấu trong quần áo của anh "Lúc trưa không phải nói là đang rất bận sao?"
Nghe vậy, Chu Thịnh giơ tay chọc chọc cái trán của cô, mỉm cười nói "Ừ, là rất bận."
"Hả? Vậy anh còn tới đón em?"
Chu Thịnh dừng chút, liếc mắt nhìn cô "Cho nên vợ yêu của anh, hôm nay có đồng ý cùng anh tăng ca không?"
Bắc Bắc nhướng mày, liếc mắt nhìn Chu Thịnh, "Tất nhiên.... không thành vấn đề."
Tăng ca là cái gì chứ, cô hoàn toàn làm được.
Hai người nhìn nhau cười, Chu Thịnh mang Bắc Bắc đi ăn cơm ở bên ngoài rồi mới trở về công ty, Chu Thịnh nói tăng ca, thực sự là tăng ca.
Lúc trở lại công ty, các nhân viên khác đã tan làm, cho nên việc nắm tay cũng không bị ai vây xem, Bắc Bắc đi theo Chu Thịnh vào văn phòng.
Cô nhìn xung quanh một vòng, Bắc Bắc kinh ngạc "Trợ lý của anh đâu?"
"Tan làm."
Bắc Bắc chống cằm, nhìn Chu Thịnh ở đối diện cười "Ông chủ còn tăng ca, mà cấp dưới đã tan làm? Khi nào mà anh không còn áp bức nhân viên vậy?"
Chu Thịnh dừng một chút, đem tài liệu đặt qua một bên, hướng Bắc Bắc vẫy vẫy ty "Em lại đây một chút."
Nghe vậy, Bắc Bắc không nghĩ ngờ mà đi qua.
Vừa lại gần, Bắc Bắc còn chưa kịp phản ứng, Chu Thịnh đã duỗi tay kéo cô ngồi trên đùi mình, Bắc Bắc theo bản năng ôm lấy cổ anh, hờn dỗi liếc anh một cái "Anh làm gì vậy?"
Chu Thịnh nhướng mày, cúi đầu nhìn xuống "Hôn em."
Mút lấy môi cô, Chu Thịnh cúi đầu hôn xuống. Từng chút từng chút, nuốt lấy cánh môi mềm mại của cô, môi của cô như có ma lực, hấp dẫn anh, muốn anh lưu lại trên đó.
Hôn không biết bao lâu, Chu Thịnh mới buông cô ra, trán hai người chạm vào nhaụ
Thở hổn hển.
Chu Thịnh trêu chọc Bắc Bắc, chạm nhẹ khóe môi cô cười "Tại sao lâu như vậy mà còn không thở, hửm?" Cố ý đè thấp âm cuối, như quyến rũ chính mình.
Cánh môi sưng đỏ, Bắc Bắc nghe vậy thì trừng mắt nhìn Chu Thinh. Chỉ tiếc cái liếc mắt này của cô, không có điểm nào công kích, đới với Chu Thịnh mà nói, chỉ cảm thấy cô như đang dụ dỗ mình hôn xuống một lần nữa.
Nghĩ vậy, Chu Thịnh cứ thế mà làm.
Ánh hoàng hôn bên ngoài cửa sổ chiếu vào, hai người ôm lấy nhau, tình nồng ý đậm.
Thật lâu sau, Chu Thịnh mới trả lời vấn đề mà Bắc Bắc hỏi.
"Anh không có áp bức nhân viên."
"À?" Bắc Bắc chưa hoàn hồn, nghe vậy liếc Chu Thịnh một cái, chờ anh nói tiếp.