⬅ Trước Tiếp ➡
Bắc Bắc sửng sốt, giật mình vì tiếng nói, quay đầu lại nhìn, thì ra là người đã gặp hôm qua, cô dừng lại, mới trả lời "Lớp trưởng phải không, xin chào."
Tôn Vệ nhướng mày, thản nhiên cười "Không nghĩ tới cô vẫn nhớ rõ tôi."
Bắc Bắc ừ một tiếng, không quá thân thiết nói "Hôm qua mới gặp."
Cô cũng không ngốc đến nỗi người hôm qua mới gặp đã quên.
Tôn Vệ cười cười "Đúng rồi, tôi có chuyện muốn nói với cô."
Bắc Bắc gật đầu, liếc mắt nhìn nam sinh đằng sau đi đến bên cạnh mình, "Chuyện gì?"
"Không phải sắp tới có lễ kỷ niệm ngày thành lập trường sao, vào tháng 5, lớp sẽ có buổi biểu diễn, cho nên tôi muốn hỏi cô có muốn tham gia với chúng tôi không?"
Nghe vậy, Bắc Bắc trầm ngầm một lúc hỏi "Không có tôi chắc không sao đúng không?"
Cô không nghĩ rằng, một lớp diễn xuất lớn như vậy, sẽ không có ai nguyện ý lên sân khấu biểu diễn, theo như Bắc Bắc biết, lễ kỷ niệm thành lập trường thực sự là một cơ hội tốt, nếu tự mình báo danh tiết mục sẽ có cơ hội diễn xuất, nếu như làm tốt, lúc đó sẽ được coi trọng, sẽ có nhiều cơ hội hơn.
Mỗi một năm kỷ niệm ngày thành lập trường, sẽ có rất nhiều người trong ngành, một số nghệ sĩ nổi tiếng, hơn nữa còn có những đàn anh đàn chị danh tiếng trước kia quay lại trường học.
Lúc trước Bắc Bắc đối với ngôi trường này có hiểu biết một chút, khoa diễn xuất của bọn cô có thể nói đào tạo ra không ít diễn viên ưu tú. Cho nên Bắc Bắc cảm thấy..... Tôn Vệ tìm cô tham gia, chắc không phải là do thiếu người.
Trong mắt Tôn Vệ hiện lên tia kinh ngạc, gật gật đầu nói "Cũng không hẳn, lớp chúng ta không có nhiều cô gái xinh đẹp như cô."
Bắc Bắc ngừng lại, mỉm cười nói "Vậy biểu diễn tiết mục gì?"
"Đại khái là một kịch nói, thế nào cảm thấy hứng thú không?" Lúc Tôn Vệ nói ra lời kia, cảm thấy rất tự tin.
Bắc Bắc suy nhĩ một lát, thấp giọng từ chối "Chắc là không được, có khả năng tôi phải đi đóng phim, đến lúc đó sẽ không có thời gian tập kịch bản với mọi người, xin lỗi."
Tôn Vệ nhướng mày, nhìn chằm chằm Bắc Bắc hỏi "Kịch nói này sẽ không mất nhiều thời gian, đến lúc đó cô có thể đảm nhận một vai không?"
Bắc Bắc bật cười, lịch sự từ chối "Đến lúc đó chắc có khoảng một thời gian dài tôi sẽ không ở trong trường, không có cách nào tham gia, thật xin lỗi, lần sau nếu có cơ hội tôi nhất định sẽ tham gia."
Đã nói đến vậy, Tôn Vệ cũng không miễn cưỡng Bắc Bắc nữa.
Chỉ hơi mỉm cười nói "Vậy lần sau sẽ tìm cô, cô không được từ chối nữa đó."
Bắc Bắc gật gật đầu đáp lời "Nhất định."
Nếu lại từ chối, có thể cô sẽ không hòa đồng được với lớp.
Tôn Vệ cũng không rối rắm, ngược lại cùng Bắc Bắc thảo luận chuyện khác, Bắc Bắc nhíu mày, không ngừng nhìn giảng viên, nhắc nhở một câu "Học đã, lát nữa nói saụ"
Vừa dứt lời, nháy mắt Tôn Vệ hơi xấu hổ, chỉ là cậu ta che giấu rất nhanh, trong nháy mắt liền biến mất.
Bắc Bắc chăm chú nhìn quyển sách trước mặt, lại ngước nhìn giảng viên trên bục giảng đang phân tích kịch bản, đối với những kiến thức chuyên môn này, cô muốn học hỏi thêm.
Cuộc sống ở trường là tự do nhất, và cũng trôi qua rất nhanh.

⬅ Trước Tiếp ➡