⬅ Trước Tiếp ➡
"Chuyện trên mạng xem vậy là được rồi, nói không chừng ngày mai lại tung ra tin tức mới."
Bắc Bắc nhướng mày, tỏ vẻ đồng ý "Cũng đúng."
"Ừ, lát nữa huấn luyện chú ý bản thân một chút."
"Em biết rồi."
"Chân đã khỏi chưa?"
Bắc Bắc gật đầu "Không có việc gì, tôi hôm qua em đã ngâm chân rồi."
"Tự mình làm sao?"
Bắc Bắc cười, cong môi nói "Là Chu Thịnh."
Nghĩ đến hành động đổ nước tối qua của Chu Thịnh, Bắc Bắc liền cảm thấy ấm lòng.
Bên ngoài Chu Thịnh là người đàn ông phong vân, nhưng ở nhà lại đổ nước cho cô, cẩn thận lấy rượu thuốc ngâm chân cho cô, Bắc Bắc như thế nào cũng nguyện ý tin tưởng.
Trần Tĩnh tỏ vẻ hâm mộ với cô "Chị thật không tưởng tượng được, em và Chu tổng sống chung như thế nào."
Bắc Bắc cười "Rồi chị sẽ biết thôi."
Sau này, Trần Tĩnh đối với cuộc sống của hai người, quả thật là ngã hư mắt kính, cái này con mẹ nó cũng quá ngọt đi
Thời gian trôi qua rất nhanh, cơ bản mỗi ngày buổi sáng Bắc Bắc đều đi học, buổi chiều đến công ty tiến hành đủ loại huấn luyện, một thời gian sau, khí chất của Bắc Bắc tăng lên không ít.
Đối với sự thay đổi này, Trần Tĩnh có thể nhìn thấy, Chu Thịnh cũng vậy, còn Bắc Bắc biết những thay đổi của mình cũng hơn người bình thường.
Nháy mắt, quá trình huấn luyện của cô kết thúc, cũng là lúc cô phải tham gia quay phim.
Hai ngày trước, tổ đạo diễn liên lạc với Bắc Bắc, hỏi thăm một số vấn đề, rồi sắp xếp cho Bắc Bắc chỗ ở và một số việc khác.
Sáng thứ sáu, Bắc Bắc đến xin giảng viên nghỉ học, buổi chiều bắt đầu xuất phát đi đến đoàn phim.
Sau khi xin nghỉ xong, Bắc Bắc vừa bước ra khỏi văn phòng, đã đụng phải vị lớp trưởng một thời gian dài không thấy, cô hơi khựng lại, vẫn nên lịch sự chào một tiếng, rồi tính rời đi.
Không nghĩ đến, Tôn Vệ vậy mà gọi cô lại.
"Bắc Bắc, cô đi đâu vậy."
Bắc Bắc dừng lại, nói cho vị lớp trưởng này nghe "Tôi đến xin nghỉ, muốn đi quay phim."
Trong mắt Tôn vệ hiện lện tia kinh ngạc, hắn còn nghĩ lúc trước Bắc Bắc nói như vậy là nói đùa.
"Thật à, đoàn phim nào?" Tôn Vệ có chút tò mò hỏi.
Bắc Bắc mím môi, hơi xấu hổ cười cười "Xin lỗi, đoàn phim yêu cầu phải giữ bí mật."
Nghe vậy, Tôn Vệ cười gật đầu "Không sao, chuyện này có thể hiểu được."
"Ừ." Bắc Bắc nghĩ nghĩ, nói thẳng "Vậy tôi đi trước đây, tạm biệt."
Nói xong, không chờ Tôn Vệ trả lời, Bắc Bắc liền chạy như bay rời đi, cô cảm thấy nói chuyện với vị lớp trưởng này có chút mệt mỏi.
Chạy một đoạn, Bắc Bắc quay về kí túc xá, thu thập mọi thứ, tạm biệt đám bạn cùng phòng, rồi rời đi.
Nhìn thấy chiếc xe quen thuộc, Bắc Bắc lên xe, ngước nhìn người đàn ông ngồi ở ghế lái, mí mắt cong lên hỏi "Chu Thịnh, anh đến đón em về nhà sao?"
Chu Thịnh ừ một tiếng "Không thì sao?"
Bắc Bắc nghẹn họng, trừng mắt liếc anh "Em chỉ đùa anh một chút."
Chu Thịnh hừ lạnh một tiếng, dừng dức xoa xoa tóc cô nói "Vợ thật vất vả mới được nghỉ, lại đi đóng phim."
Hằng ngày phải đối diện với phòng không gối chiếc, đối với Chu Thịnh mà nói thật có chút tủi thân.
Bắc Bắc câm nín, bày tỏ sự bất lực với cách nói của anh.
"Chỗ đó không xa."
Chu Thịnh tủi thân nói "Nhưng cũng không gần."
Bắc Bắc "..... Em sẽ cố gắng nửa tháng về nhà một lần."

⬅ Trước Tiếp ➡