⬅ Trước Tiếp ➡
Chu Thịnh cảm nhận được mình bị vợ lạnh nhạt, đáng thương nói "Không ăn."
Bắc Bắc sửng sốt, lúc này mới chú ý đến Chu Thịnh "Không ăn?" Cô nhíu mày, nhìn chằm chằm di động "Tại sao còn chưa ăn, vẫn đang tăng ca sao?"
Chu Thịnh ậm ừ một tiếng, nhìn cảnh đêm bên ngoài, thở dài "Vợ không có ở nhà, ăn không vô."
Nghe anh nói vậy, Bắc Bắc bật cười "Chu Thịnh."
"Hửm?"
"Nhanh ăn cơm đi, ăn xong, buổi tối em gọi video cho anh."
Chu Thịnh khụng lại, nắm chặt điện thoại "Mấy giờ?"
Bắc Bắc suy nghĩ "Không biết, lát nữa 8 giờ em phải đi họp, họp xong em nhắn tin cho anh nhé."
Vợ đã nói như vậy, Chu Thịnh sao có thể từ chối, anh vội vàng trả lời "Được rồi, em đi họp đi, anh đi ăn đây."
"Ừ, ăn nhiều một chút."
Chu Thịnh bật cười, khẽ ừ một tiếng "Yên tâm đi, lát nữa họp xong nhớ nhắn cho anh."
"Vâng."
Cúp điện thoại, Bắc Bắc nhìn di dộng khẽ cười, có lẽ không nghĩ đến, Chu Thịnh sẽ làm nũng, nhưng cô rất hưởng thụ dáng vẻ làm nũng của anh.
Bắc Bắc cong môi, từ khi Chu Thịnh gọi điện qua, trên mặt cô vẫn luôn nở nụ cười, cho đến khi vào phòng họp, trên mặt ý cười vẫn như cũ.
Khiến mọi người đều cảm thấy kinh ngạc "Bắc Bắc, em cười cái gì vậy?"
Lưu đạo, cũng chính là đạo diện của bộ phim này nhịn không được tò mò hỏi, theo đạo lý, bình thường mở cuộc họp, diễn viên đều sẽ không vui vẻ.
Bắc Bắc mỉm cười "Vừa gặp được chuyện vui ạ."
Tống Tuấn Phong một bên nhìn Bắc Bắc, gật đầu chào đón "Đã lâu không gặp."
Bắc Bắc mỉm cười "Đã lâu không gặp."
Đối với chuyện hai người quen biết, đạo diễn hơi tò mò "Đúng rồi, tôi còn chưa hỏi, các người làm sao mà quen biết vậy?"
Tống Tuấn Phòng ói "Quen biết ở tiệm lẩu, là Mã đạo quen cô ấy, đúng lúc hôm đó tôi đi ăn lẩu cùng ông ấy."
Nghe vậy, Lưu đạo gật đầu tỏ vẻ đã hiểu "Như vậy à, thật đúng là duyên phận tuyệt vời."
Bắc Bắc cười, chỉ vào Tống Tuấn Phong nói "Không phải là lẩu nam thần sao?"
Trần đạo một bên nở nụ cười "Cách gọi này thật thích hợp, đúng lúc lúc nãy Tuấn Phong còn nói chúc mừng ngày mai khai máy, khiến Lưu đạo tối mai mời mọi người ăn lẩụ"
Bắc Bắc "..........."
Cô đúng là khâm phục vị nam diễn viên này, tại sao lại thích ăn lẩu như vậy.
Một lúc sau, các diễn viên khác đến đầy đủ, một nam một nữ, người phụ nữ cũng là sinh viên đại học như cô Thẩm Thanh, còn nam hai là sinh viên khoa diễn xuất đã tốt nghiệp được một năm, xem như là học trưởng của Bắc Bắc.
Sau khi gặp gỡ và chào hỏi, một cuộc họp đơn giản diễn ra.
Những gì đạo diễn nói là những việc cần chú ý đến khi ngày mai bắt đầu khai máy, làm lễ gì đó, còn nữa ngày mai chưa phải đóng phim, chỉ chụp mấy tấm hình rồi đăng nó lên.
Bởi vì lúc trước trên mạng tung tin vịt là bộ phim truyền hình này, nam nữ chính đã được chọn, mặc dù có nhiều tiết lộ, nhưng không đúng lắm, chỉ có nam chính là đã xác định từ lâu, còn nữ chính là ai mọi người đều mong đợi, tin tức này vẫn luôn được đồn đại, nhưng nó không đúng lắm.
Cho nên Lưu đạo chuẩn bị cho mọi người một kinh hỉ.
Bắc Bắc yên lặng nghe, chỉ cảm thấy cái này không phải kinh hỷ, mà là kinh sợ.

⬅ Trước Tiếp ➡