⬅ Trước Tiếp ➡
Cứ như vậy, Trần Lam tiếp tục đóng phim, Bắc Bắc và Trần Tĩnh cùng nhau về nội thành.
Trần Tĩnh nhún vai, tiếc nuối "Không phải là chị từ chối, mà là do Lưu đạo."
Bắc Bắc câm nín, đồng ý với cách nói này "Thật là."
"Đúng không, nhưng mà chị tò mò hôm nay cô ta quay cảnh gì thế? Tại sao không trang điểm?"
Nghe vậy, Bắc Bắc suy nghĩ một lát, nói với Trần Tĩnh "Không hoàn toàn là mặt mộc, hôm nay quay dưới nước, nếu trang điểm xuống nước sẽ bị trôi đi, nên mới trang điểm nhẹ nhàng."
Trần Tĩnh nhướng mày "Vậy sao?"
"Không rõ lắm."
Đối với chuyện của Trần Lam hai người cũng không nói nhiều, chẳng qua trong đoàn phim có tin đồn, bọn họ nói có thấy Trầm Lam ở cùng với một người, còn đi vào trong phòng.
Đối với chuyện này, cũng không có bằng chứng, cho nên chỉ có thể nói một câu liền cho qua.
Bắc Bắc thở dài, cảm thán "Không nói chuyện của người khác nữa, em đi ngủ một lúc, đến nơi chị nhớ gọi em."
Trần Tĩnh gật đầu nói "Ừ, yên tâm ngủ đi."
"Cảm ơn Tĩnh tỷ."
Trần Tĩnh cười "Ngủ ngon, mới có thể cho Chu tổng một bất ngờ đặc biệt."
Bắc Bắc ".... Tại sao em cảm thấy..... Chị đang nói đến chuyện không đâu vậy?"
Trần Tĩnh nhướng mày "Không đúng sao, cái này cũng bị em phát hiện? Không hổ là Chu tổng phu nhân."
Bắc Bắc "......."
51.
Editor 14thfebruary
Bắc Bắc về đến nhà là hơn 11 giờ, chưa ăn cơm, Chu Thịnh cũng chưa tan tầm về nhà.
Trần Tĩnh gọi cô dậy "Chu tổng phu nhân, đến nhà bà rồi."
Bắc Bắc từ trong mơ tỉnh dậy, ngước mắt lên nhìn Trần Tĩnh, bật cười nói "Vâng, Mã đạo phu nhân."
Trần Tĩnh "Tốt nhất là em đừng kêu chị như vậy."
Bắc Bắc nhướng mày "Vậy chị cũng đừng gọi em như vậy."
Hai người nhìn nhau, đều cảm thấy ý này không tệ.
"Được thôi."
"Thành giao."
Bắc Bắc lấy hành lý ở sau xe, nói với Trần Tĩnh vài câu, rồi đi vào tiểu khụ
Bảo vệ của tiểu khu lâu rồi cũng không thấy Bắc Bắc, lúc này thấy cô kinh ngạc kêu lên "Đồng tiểu thư."
Bắc Bắc khẽ cười "Chào anh."
"Đi công tác về rồi à." Bảo vệ cười hiền lành, giọng nói cũng rất tự nhiên.
Bắc Bắc gật đầu trả lời "Đúng vậy, các anh vất vả rồi."
Cô thật sự rất may mắn, Chu Thịnh mua nhà ở đây rất tốt. Các nhân viên bảo vệ đều biết Bắc Bắc, nhưng khi tin tức bùng phát trên mạng, không có ai nói ra việc Bắc Bắc và Chu Thịnh quen biết và sống cùng nhaụ
Lúc này nghĩ lại, Bắc Bắc đúng là bội phục tố chất làm việc của bảo vệ nơi đây.
Thật tuyệt
Bắc Bắc kéo hành lý về nhà, đem đồ đạc vào trong phòng, đặt xuống đất, lúc này Bắc Bắc mới thoải mái nằm lên chiếc giường thân yêu của mình lăn lộn vài vòng, một lúc sau mới đứng dậy đi ra nhìn này nhìn kia.
Bắc Bắc không ở nhà, Chu Thịnh cũng không ăn gì nhiềụ Cô mở tủ lạnh ra xem, lúc trước đầy ắp đồ ăn, mà bây giờ lại trống rỗng, đồ bên trong đã được dọn dẹp sạch sẽ, Bắc Bắc nhìn một lúc, thật đúng là không có gì có thể lấp đầy bụng.
Cô thì thầm "Sao lại ăn hết sạch sẽ như vậy."
Bắc Bắc hoàn toàn không biết, đồ ở trong tủ lạnh không phải là bị ăn hết, mà là bị ném đi.
Bởi vì cô không có ở nhà, cho nên Chu Thịnh cũng không có mở tủ lạnh, lúc nhớ đến thì đồ bên trong đã hết hạn, cũng không ăn hết.

⬅ Trước Tiếp ➡