Một lúc sau, Chu Thịnh cúi đầu hôn lên khóe môi Bắc Bắc, nói "Bây giờ sẽ cho em cảm nhận được sự bất ngờ của anh."
Nói xong, anh giữ lấy cằm Bắc Bắc, cúi đầu hôn xuống.
52.
Editor 14thfebruary
Hành động thể hiện sự vui mừng ngạc nhiên của Chu Thịnh rất trực tiếp.
Ôm Bắc Bắc lên bàn làm việc hôn lúc lâu, hai người mới buông nhau ra. Trán cả hai chạm vào nhau, nhẹ nhàng thở ra, chỉ cần nghe thấy tiếng hít thở của đối phương, cũng đã thấy hạnh phúc.
Bắc Bắc chớp chớp mắt, lông mi nhấp nháy "Chu Thịnh."
"Ừ?" Chhu Thịnh nói chuyện, cúi đầu nhìn cô, hôn lên đôi môi sưng đỏ, khẽ hỏi "Trở về lúc nào?"
"Buổi sáng." Bắc Bắc cong mắt, mỉm cười nhìn anh "Mới về em liền đến đây tìm anh."
Chu Thịnh mỉm cười, duỗi tay nắm lấy cằm Bắc Bắc hôn xuống "Vậy sao."
Anh dùng hành động để biểu hiện sự phấn khích và vui mừng của mình.
Môi lưỡi triền miên, tình nồng ý mật.
Một lúc sau, Chu Thịnh mới đưa người rời khỏi bàn làm việc, ngồi trên ghế sô pha, giơ tay nghịch ngón tay của Bắc Bắc, ngón tay của cô rất đẹp, tuy rằng Đồng gia đối với cô không tốt, nhưng cũng không bắt cô phải làm những công việc nhà nặng nhọc, cho nên tay cô nhìn qua rất trắng nõn mềm mại.
Những lúc Chu Thịnh không có việc gì làm, anh thường nắm lấy tay cô mà chơi đùa, vui đến quên cả trời đất.
Bắc Bắc khẽ ho, cùng Chu Thịnh nhìn ngón tay của mình, đột nhiên nói một tiếng "Anh mới họp xong à?"
"Sao vậy?"
"Em đói bụng."
Chu Thịnh sửng sốt, cười nhẹ "Muốn ăn cái gì?"
Bắc Bắc suy nghĩ, nằm xuống sô pha, cọ cọ bả vai của Chu Thịnh nói "Anh gọi đi, em không muốn ra ngoài ăn."
"Được rồi, em muốn ăn gì?"
Nghe vậy, Bắc Bắc nghiêm túc nhìn Chu Thịnh, nũng nịu "Không biết, anh quyết định đi."
Chu Thịnh "........"
Cũng may Chu Thịnh cũng không phải người mắc bệnh khó lựa chọn, anh rất hiểu ý của Bắc Bắc, lúc sau hỏi qua ý kiến của cô, quả nhiên rất hài lòng.
"Chắc khoảng hai mươi phút nữa sẽ giao đến."
"Nhanh vậy sao?"
Chu Thịnh gật đầu "Ừ rất nhanh."
Nghe được lời nói của anh, Bắc Bắc cảm thấy rất vui vẻ, lát nữa là có thể ăn cơm, đóng phim bên ngoài lâu như vậy, cô rất nhớ đồ ăn của thành phố H. Cho nên, cô cảm thấy bản thân là đồ ham ăn, cả ngày chỉ biết ăn ăn ăn.
"Đúng rồi, anh có thấy em béo không?" Đột nhiên cô hỏi Chu Thịnh.
Chu Thịnh ngẩn người, cụp mắt nhìn chằm chằm Bắc Bắc, cười nhẹ "Sao lại hỏi đến chuyện này?"
Bắc Bắc bĩu môi, đau khổ nói "Em cảm thấy mình ăn quá nhiềụ"
"Không béo." Chu Thịnh duỗi tay nhéo nhéo eo cô, trêu chọc "Eo vẫn như vậy, một chút cũng không béo."
Bắc Bắc "......" Cảm nhận được bàn tay lộn xộn bên hông mình, cô ho thật mạnh, liếc Chu Thịnh một cái "Tay anh đang làm gì vậy?"
Chu Thịnh mỉm cười giải thích "Cho em xem là mình không béo." Lời nói này rất hợp tình hợp lý, cứ như là cho Bắc Bắc xem cô có béo hay không, nhưng Bắc Bắc biết rõ, người này đang làm cái gì.
Cô đỏ mặt, đè nén cảm giác không thoải mái trong người, trừng mắt nhìn Chu Thịnh "Anh mau bỏ bàn tay của anh ra ngay."
"Không." Chu Thịnh mặt dày.
Bắc Bắc câm nín, ngẩng đầu nhìn Chu Thịnh.
Cô nhắc nhở anh "Đây là văn phòng." Lúc nói lời này, mặt của cô đỏ bừng.