Khóe miệng Chu Thịnh cong lên, gật đầu "Đứng ra đây một chút.'
Bắc Bắc "...... Được."
Cô từ phía sau đi lên trước, nghiêm túc đứng trước mặt Chu Thịnh, hai tay buông thõng hai bên, giống như một học sinh ngoan đang nhận bài từ giáo viên.
Trong mắt Chu Thịnh hiện lên ý cười, cố ý hỏi "Cô tên gì?"
Bắc Bắc nghẹn họng, làm bộ không biết anh, thấp giọng trả lời "Đồng Bắc Bắc."
Chu Thịnh nhướng mày, sắc mặt bình thường nói "Còn gì nữa không, không giới thiệu một chút sao?"
Bắc Bắc nhanh chóng nghĩ lại lúc nãy mọi người giới thiệu những gì, nhưng suy nghĩ được vài giây, cô liền từ bỏ, bởi vì cô không nhớ.
Bắc Bắc nhanh chóng nói về thông tin của bản thân, cũng coi như là giới thiệu "Đồng Bắc Bắc, 21 tuổi, cao 1m68, năm nay mới chuyển sang khoa diễn xuất."
"Hết rồi?"
Bắc Bắc nhìn chằm chằm Chu Thịnh, ung dung hỏi lại "Chu tổng còn muốn biết cái gì sao?"
"Bình thường có yêu thích cái gì không?"
Bắc Bắc nghiến răng, nói "Có."
Chu Thịnh hứng thú, bắt chéo chân cười "Là cái gì?"
Lập tức Bắc Bắc không biết nói như thế nào, liền nói "Ngắm trai đẹp."
Vừa dứt lời, phía sau liền bật lên một tràng cười, cô đỏ mặt, thật sự muốn ngất xỉu trước mặt Chu Thịnh. Rốt cuộc cô...... nói cái quỷ gì vậy
Trợ lý Tào ở bên cũng không nhịn được, khẽ ho một tiếng, che dấu tiếng cười của bản thân nhắc nhở Bắc Bắc "Chu tổng không hỏi cái này, Đồng tiểu thư nghĩ nghề diễn viên như thế nào, đóng phim có sở thích đặc biệt gì không?"
Bắc Bắc ".........."
Nghĩ về ba phút trước, cô chỉ muốn cho mình một cái tát
Nghĩ ròi, Bắc Bắc nói "Không có, chỉ cần kịch bản mà tôi thích thì không có vấn đề gì."
Chu Thịnh rất tự nhiên gật đầu "Có yêu cầu gì với diễn viên nam không?" Anh dừng lại chút, đè nhẹ khóa môi cười hỏi "Yêu cầu là đẹp trai sao?" . Đọc truyện hay, truy cập ngay trum truyen.n et
Bắc Bắc "...." Hai mắt nhắm lại, giả bộ đã chết. Nửa lời cô cũng không muốn nói với Chu Thịnh.
Chu Thịnh nhìn dáng vẻ ngại ngùng của cô, cũng không trêu chọc nữa. Chỉ thấp giọng nói "Trở về đi."
"Vâng."
Sau Bắc Bắc cũng chỉ có Tôn Vệ giới thiệu bản thân.
Sau nghi Tôn Vệ nói, cô âm thầm cảm khái, thì ra người ra tự giới thiệụ.... Đều hoàn hảo như vậy.
Chưa kịp cảm khái xong, Bắc Bắc thấy Chu Thịnh nói thầm với giảng viên vào câu, sau đó giảng viên nhìn qua bên đây, nghiêm túc gật đầu, một lúc sau thì thấy Chu Thịnh vfa hai người còn lại đi ra ngoài.
Trước khi ra khỏi cửa, Chu Thịnh còn cho cô một cái nháy mắt đầy ẩn ý.
Một lúc sau cô mới hiểu ánh mắt đó có ý tứ gì.
Giảng viên gọi mấy người ở lại, trong đó có Bắc Bắc và Tôn Vệ, còn có hai nam một nữ khác, tổng cộng là năm người.
"Đi với tôi."
Tôn Vệ tò mò hỏi "Chúng ta đi đâu vậy ạ."
Giảng viên mỉm cười nhìn năm người, tâm trạng rất tốt nói "Chu tổng có hứng thú với các em, muốn mọi người cùng nhau ăn bữa cơm, các em cố gắng biểu hiện tốt một tí, nói không chừng tốt nghiệp xong có thể ký hợp đồng với Mộ Bắc." Lời nói của giảng viên rất thấm thía "Ký hợp đồng với Mộ Bắc đồng nghĩa với việc được tập đoàn Chu thị chống lưng, con đường sau này có thể đi dễ dàng hơn."
Bắc Bắc khẽ ho, cô biết Chu Thịnh định làm gì.