Bắc Bắc gật đầu “Em biết rồi, đợi lát nữa ra ngoài ăn bữa cơm, em đến phim trường nhìn một chút, thuận tiện nói với đạo diễn một tiếng.”
Trần Tĩnh hiểu rõ, cười nói “Như vậy cũng tốt, có chút thành ý.” Cô cúi đầu nhìn thời gian, nhẹ nói “Bây giờ mới 5 giờ 30, 6 giờ chúng ta đi ăn cơm, ăn cơm xong rồi qua bên đó, mua cho mọi người ít đồ ăn vặt.”
“Ok.” Bắc Bắc cười nói “Lát nữa nhớ nhắc em mua.”
“Được thôi.”
Hai người bàn bạc, đúng 6 giờ đi ăn cơm, Bắc Bắc không có yêu cầu cao với đồ ăn, chỉ cần thấy thích là được, Trần Tĩnh cũng không khác cô là mấy.
Hai người tùy tiện tìm một cửa hàng, ăn xong cơm tối, liền đi mua chút đồ ăn vặt đến phim trường, bây giờ vẫn đang quay cảnh ở trường học, Bắc Bắc quen thuộc đi vào. Cô vừa xuất hiện, đã có người gọi tên cô.
“Bắc Bắc đã quay lại rồi à.” Mặt mày Tống Tuấn Phong tươi cười nhìn cô.
Bắc Bắc ngẩn người, cong môi cười “Đúng vậy, đã trở lại.”
Trần Tĩnh đi theo Bắc Bắc ở phía sau, mang theo đồ ăn vặt nói với mọi người “Bắc Bắc có mua chút đồ ăn, mọi người xong việc thì có thể đến ăn.”
“A a a cảm ơn Bắc Bắc.”
“Cảm ơn cô gái xinh đẹp ”
“Yêu em...”
Nhân viên công tác kích động, nhanh chóng nói cảm ơn với Bắc Bắc.
Bắc Bắc mỉm cười, đáp lời “Không cần khách sáo.”
Chào hỏi nhân viên công tác xong, cô đi qua phía đạo diễn, đúng lúc Lưu đạo đang quay đến cảnh diễn của nam nữ phụ, hết sức chăm chú nhìn màn ảnh phía trước.
Bắc Bắc vừa mới đi qua, các nhà làm phim đã chào hỏi cô “Trở lại rồi à.”
“Đúng vậy.” Bắc Bắc thấp giọng hỏi “Lưu đạo làm sao vậy?” Tại sao khuôn mặt lại nghiêm túc như thế.
Nhà làm phim ho nhẹ, cười nói “Nữ phụ không khóc được.”
“Hả?” Bắc Bắc chớp mắt nhìn về đó không xa, hơi kinh ngạc vì chuyện này. Cô nghiêm túc nhìn cảnh quay, nhớ mang máng về cảnh này, đây là cảnh khóc lóc thảm thiết trong chuyện tình yêu của nam nữ phụ, cũng là một cảnh quay quan trọng của kịch bản.
Cô đứng một bên quan sát hai người diễn xuất, lúc trước rất tốt, chỉ là hậu kì như nhà làm phim nói, khóc không được, Bắc Bắc cũng hiểu rõ, không phải khóc không được, mà là khóc quá chậm, không phù hợp với yêu cầu của đạo diễn.
Diễn một lúc lâu, cô nghe thấy âm thanh mệt mỏi của Lưu đạo vang lên “Cắt, hai người nghỉ ngơi hai mươi phút rồi tiếp tục, Thẩm Thanh cô xem lại kịch bản đi, xem cảnh này phải khóc như thế nào.
Thẩm Thanh ủ rũ nhìn qua, nghe đạo diễn nói vậy hít hít cái mũi, gật đầu đáp lời “Vâng, làm phiền đạo diễn.”
Lưu đạo phất tay “Mọi người nghỉ ngơi một lúc.”
Nói xong, Lưu đạo mới nhìn về Bắc Bắc, cười “Trở lại rồi à.”
“Đúng vậy.” Bắc Bắc ngồi xuống “Rất đúng giờ đúng không?” Cô nghịch ngợm nói.
Lưu đạo gặt đầu “Không tồi, rất chính xác, ngày mai cảnh quay của cô và Tống Tuấn Phong rất khó khăn.”
Bắc Bắc “Khó khăn á?”
Lưu đạo ý vị thâm trường nhìn cô một cái “Cô nói xem?”
Bắc Bắc nhíu mày suy nghĩ hỏi “Tôi nhớ cảnh quay trong trường học không có gì là khó.”
Bởi vì là phim vườn trường, đối với Bắc Bắc toàn bộ kịch bản không có gì là khó cả, nhưng cảnh khó mà cô nghĩ đến khác với những gì Lưu đạo nói.