⬅ Trước Tiếp ➡
Năm người cùng nhau ra ngoài, Thẩm Thanh muốn đi khu vui chơi kia.
Cô ấy nói chỉ có khu vui chơi đó mới có thể khiến cô ấy thả lỏng, Bắc Bắc liều mình vì quân tử, nhanh chóng đồng ý.
Cho nên bây giờ năm người đi khu vui chơi, cô hơi lo lắng sợ bị người khác phát hiện.
Cũng may lúc ở trên xe, Tống Tuấn Phong đề nghị nói “Đợi lát nữa xuống xe, khu vui chơi quá lớn, hai người tụi cô muốn chơi trò gì?”
Bắc Bắc nghẹn họng nói “Chơi trò chơi.”
“Chơi trò gì?”
Bắc Bắc liếc Thẩm Thanh, Thẩm Thanh ho khan nói “Đến đó có trò gì vui thì chơi.”
Trần Lam ở một bên ồ một tiếng, nói “Vậy lát nữa chị đi cùng Bắc Bắc nhé, chúng ta đi cùng được không?”
Bắc Bắc gặt đầu, “Ok.”
Năm người xuống xe, cùng nhau đi vào trong.
Khu vui chơi ở đây rất lớn, được coi như là địa điểm nổi tiếng ở đây, Bắc Bắc có nghe nói qua, chỉ là chưa bao giờ ghé đến, hầu như cô không có chơi trò chơi, cũng chưa đến khu vui chơi lần nào, đây xem như là lần đầu tiên.
Mới vừa đi đến cửa, Bắc Bắc đã nghe âm thanh đinh tai nhức óc ở bên trong.
Bất chợt, cô thấ mình quay về thời điểm cao trung, những bạn nam lúc ấy rất thích chơi những trò này.
Năm người chuẩn bị tản ra, điện thoại Tống Tuấn Phong vang lên. Trước mặt mọi người, anh ấy nghe điện thoại, nói được vài câu, đột nhiên ánh mắt nghi ngờ nhìn Bắc Bắc, nhỏ giọng ừ một tiếng “Có, tụi mình đều ở đây.”
Bắc Bắc ngây ra một lúc, kinh ngạc nhìn về Tống Tuấn Phong.
Cho đến khi anh cúp điện thoại, cô mới hỏi “Ai vậy?”
Tống Tuấn Phong cười, nói “Lê Tiêụ”
Đối với những ánh mắt ngạc nhiên, Tống Tuấn Phong nói thêm “Cậu ấy nói lát nữa sẽ qua đây.”
58.
Editor 14thfebruary
Trong khu vui chơi, không khí náo nhiệt.
Bắc Bắc và Thẩm Thanh đi chung với nhau, vốn tưởng Trần Lam sẽ đi chung, nhưng sau khi Tống Tuấn Phong nói Lê Tiêu sẽ tới, cô ta liền chủ động nói muốn đi cùng với Tống Tuấn Phong, chuyện này Bắc Bắc cầu mà không được.
Đi với Trần Lam, cô thật sự không biết phải nói gì với cô ta, không khí giữa hai người vô cùng lúng túng, hoàn toàn không thể đi chung.
Trong khu vui chơi đa số là người trẻ tuổi, có không ít học sinh cao trung, buổi tối không cần phải học liền đến đây vui chơi.
Bắc Bắc và Thẩm Thanh đi một vòng, cuối cùng tìm được một trò tương đối quen thuộc, ném bóng.
Hai người liếc nhau, Bắc Bắc khẽ ho "Em biết chơi không?"
Thẩm Thanh bật cười nói "Bắc Bắc không lẽ chị không biết chơi trò này."
Bắc Bắc hừ một tiếng, nhướng mày nói "Cái này thì chị biết, còn những cái khác thì không." Trước kia cô chưa từng đến khu vui chơi, hôm nay đến đây, là do Thẩm Thanh nói muốn thả lỏng.
Trong khu vui chơi, âm nhạc chỉnh rất to, hai người nói chuyện đều phải gân cô lên nói.
Thẩm Thanh cong môi, đi đổi xu "Em biết, chơi khá giỏi, nhưng mà chúng ta sẽ không chơi cái này."
"Vậy chơi cái gì?"
Thẩm Thanh duỗi tay chỉ máy chơi game bên kia, có không ít người đang tụ tập "Chơi cái đó."
Bắc Bắc ngước mắt nhìn, nhướng mày hỏi "Cái đó rất nhiều người, chúng ta sẽ bị phát hiện." Tuy rằng có đeo khẩu trang, cũng không nổi tiếng lắm, nhưng cô vẫn rất sợ.
Nghe vậy, Thẩm Thanh lắc đầu "Không đến mức đó, dù sao mọi người cũng nhìn màn hình, lát nữa em chơi, chị đứng chờ em nhé?"

⬅ Trước Tiếp ➡