⬅ Trước Tiếp ➡
Tuy rằng cô và Lê Tiêu không có gì, nhưng cô biết, Lê Tiêu luôn là cái gai trong mắt trong lòng Chu Thịnh... Xoa xoa huyệt thái dương, Bắc Bắc thở dài, tại sao nguyên chủ lại đi thần tượng Lê Tiêu chứ, nếu không có chuyện đó, Chu Thịnh cũng không ghen như bây giờ.
Nhưng giờ nói những chuyện này đã muộn rồi.
Thẩm Thanh cẩn thận nhìn Bắc Bắc, muốn nói ra lời an ủi nhưng nửa ngày cũng không nói được, chủ yếu là cô không biết nên an ủi như thế nào, mấy chuyện này, nếu đặt lên những người khác sẽ cảm thấy may mắn, nhưng Bắc Bắc... Thẩm Thanh ở chung với cô lâu vậy, cũng tương đối hiểu rõ, Bắc Bắc không thích cọ nhiệt, trong đoàn phim luôn cố gắng giữ khoảng cách, huống chi bây giờ mặt cô thể hiện buồn bã rõ như vậy.
Im lặng cho đến khi trở về khách sạn.
Lúc này bên ngoài có không ít fans và phóng viên chạy đến, may mắn Tống Tuấn Phong tinh mắt, lái xe xuống bãi giữ xe rồi đưa nhóm Bắc Bắc vào thang máy, còn chiếc xe phía sau bọn họ cũng không biết như thế nào.
"Xin lỗi." Tống Tuấn Phong nhìn về phía Bắc Bắc, nếu không phải quan hệ của hắn và Lê Tiêu tốt, Lê Tiêu cũng sẽ không đến khu vui chơi.
Nghe vậy, Bắc Bắc ngẩn người, mỉm cười "Không sao, không phải lỗi của anh."
Lỗi là do cô, nếu lúc đó cẩn thận một chút, sẽ không xuất hiện chuyện này.
Bắc Bắc thu mắt, nhìn chằm chằm thang máy, chỉ chốc lát đã đến tầng của cô, cô nhah chóng bước ra, đi về phòng của mình.
Cũng may khách sạn này an ninh khá tốt, không thấy có bóng fans nào trong đây.
Vừa mở cửa, đã thấy Trần Tĩnh.
Bắc Bắc quay lại nhìn "Tĩnh tỷ, bây giờ như thế nào?"
Trần Tĩnh hất cằm "Em nhìn ra ngoài đi."
Bắc Bắc hiểu ra, đi đến bên cửa sổ nhìn xuống, yên lặng thở dài.
"Sao lại nhiều người như vậy?" Rõ ràng lúc này đi lên, cũng không có nhiều người như vậy.
Trần Tĩnh hơi phiền muộn ừ một tiếng "Độ hot của Lê Tiêu đấy."
Bắc Bắc "Em không biết."
Trần Tĩnh liếc mắt, bất lực nói "Em xem phóng viên này có bị điên rồi không, tại sao chỉ chụp có mình em và Lê Tiêu "
Bắc Bắc đứng ở một bên, ngoan ngoãn không dám lộn xộn, cũng không dám trả lời, cô cũng rất muốn biết, đôi mắt nào của đám phóng viên thấy hai bọn họ là một đôi tình nhân
"Tĩnh tỷ, bây giờ xử lý như thế nào?"
Trần Tĩnh dừng một chút, xoa giữa mày nói "Lúc nãy người đại diện của Lê Tiêu gọi cho chị, lát nữa chúng ta sẽ thương lượng."
"Vâng."
Lúc sau, Trần Tĩnh nhìn cô "Chu tổng biết việc này chưa."
"Biết rồi." Bắc Bắc sống không còn gì luyến tiếc nhìn chị ấy "Em không lo lắng chuyện gì, chỉ lo Chu Thịnh."
Lúc này, Trần Tĩnh bật cười thành tiếng "Dỗ cho tốt vào, nhìn qua Chu tổng rất kiêu ngạo đấy."
Bắc Bắc cảm thán, "Không kiêu lắm đâụ"
Cô vừa dứt lời, điện thoại rung cả buổi tối lần nữa vang lên, Bắc Bắc nhìn chằm chằm vào cuộc gọi đến ngây người.
"Sao không nghe điện thoại?"
Bắc Bắc lắc đầu "Ông ta gọi điện thoại cho em làm gì?"
"Ai cơ?" Trần Tĩnh nghi ngờ nhìn cô.
Bắc Bắc đem điện thoại giơ lên cho cô xem.
Trần Tĩnh giật mình một lúc "Ba em?"
Bắc Bắc thất thần ừ một tiếng "Xem như là vậy."

⬅ Trước Tiếp ➡