"Không ạ." Bắc Bắc ậm ừ đáp lời "Nếu như bị bao vậy, chị nghĩ hôm nay sẽ gặp được em à?"
Chuyên viên trang điểm cười nhẹ "Đúng vậy, ít nhất bây giờ còn thấy."
"Đúng thế."
Hai người bật cười thành tiếng.
Bắc Bắc đối với mấy tin trên mạng không để ý lắm. Cô quá bận rộn, bộ phim truyền hình của Lưu đạo đang trong quá trình đẩy nhanh tiến độ, muốn phát sóng dịp hè, cho nên hiện tại bắt đầu gia tăng tốc độ, cuối tháng năm hoặc đầu tháng sáu phải quay xong, đến lúc đó còn công tác hậu kỳ, Bắc Bắc lo lắng... Bộ phim không thể phát sóng vào dịp nghỉ hè được.
...
Sau cái hot search kia, Bắc Bắc cắm rễ ở đoàn phim, ngoại trừ ngày đó lên kiểm tra bình luận ở Weibo, cô cũng không vào đó lần nào nữa.
Nguyên cả tháng 5, Bắc Bắc phải quay phim liên tục, ngoài phân cảnh ở trường học, còn có những cảnh quay ngoài xã hội.
Mọi người trong đoàn đều mệt mỏi, để có một bộ phim hay mọi người đều cố gắng.
Đến cuối tháng 5, cảnh diễn của Bắc Bắc chỉ còn hai ba cảnh nữa là đóng máy.
Khoảng thời gian này, Chu Thịnh không cần phải đi công tác, mỗi ngày đều đến đây, Trần Tĩnh thấy hành động như vậy của anh rất hâm mộ. Một người đàn ông, ngày nào cũng lái xe qua đây gặp vợ của mình, đúng là không dễ dàng.
Ngoài Trần Tĩnh ra, việc Chu Thịnh đến đây hầu như không ai biết.
Bắc Bắc cũng khuyên Chu Thịnh rất nhiều lần, chỉ là anh không nghe lời của cô, theo như Chu Thịnh nói, nếu anh không đến đây, anh lo vợ của mình sẽ cùng người khác lên hot search thêm lần nữa.
Đối với chuyện này, Bắc Bắc không nói gì nữa.
Tuy rằng cô và Lê Tiêu không có quan hệ gì, nhưng Chu Thịnh cũng lo lắng sẽ có nam nhân khác xuất hiện. Đôi khi Bắc Bắc suy nghĩ nhìn lại mình, không lẽ cô thật sự có sức hấp dẫn??? Nhưng suy nghĩ, cô cảm thấy không có, ngoài việc lớn lên nhìn không tệ ra, Bắc Bắc cũng giống như bao người bình thường khác, không có nhiều ưu điểm.
Hôm nay, Bắc Bắc mới quay xong, Trần Tĩnh vội vàng cầm điện thoại đến.
"Em có điện thoại."
"Ai vậy ạ?" Bắc Bắc nhìn vẻ mặt của chị ấy, vội hỏi.
Trần Tĩnh nhỏ giọng nói "Là người ba đem em đi bán."
Bắc Bắc "...."
Không muốn nghĩ.
Từ ngay bị cha Đồng mắng, Bắc Bắc liền kéo người này vào danh sách đen, một tuần sau mới bỏ ra, cô còn tưởng người này sẽ không tìm cô nữa.
Nhìn tên trên màn hình, Bắc Bắc tắt tiếng điện thoại.
"không nghe, về sau nếu ông ta gọi đến, chị cứ tắt tiếng đi." Không thể trực tiếp cúp điện thoại, coi như là không biết.
Trần Tĩnh líu lưỡi, dừng một chút nói "Em không sợ có chuyện gì sao?"
Bắc Bắc lắc đầu "Không sợ, ông ta gọi đến không chừng là muốn em dừng đóng phim, bởi vì em đóng phim sẽ làm cho Đồng gia mất mặt." Nói đến chuyện này, Bắc Bắc nhịn không được cười trào phúng "Chị nói xem từ nhỏ đã không để ý đến em, bây giờ lại muốn quản công việc em làm, là có ý gì?"
Trần Tĩnh lắc đầu, đối với chuyện gia đình của Bắc Bắc cô không hiểu lắm, chỉ biết lần trước ba Đồng mắng em ấy như vậy, đây không thể nào là những lời một người ba nên nói.
"Không nghe thì không nghe."
"Ừ, chỉ cần thấy chữ họ Đồng này, về sau đều làm như vậy."
Trần Tĩnh ".....Ok."
Chị đưa tay vỗ vai Bắc Bắc an ủi "Đừng nghĩ nhiều, sẽ không có chuyện gì."