Bà nội Chu cười, nắm lấy tay Bắc Bắc "Sẽ không đâu, Bắc Bắc là đứa bé ngoan, cho dù có phiền phức chúng tôi cũng thích."
Đồng gia "...."'
Cuối cùng, mấy người Đồng gia chỉ có thể ra về tay không.
Người đi rồi, cả người Bắc Bắc mơi sthar lỏng. Thần kinh của cô căng chặt khi nhìn mẹ Chu và bà nội, yếu ớt lên tiếng "Bà nội, mẹ."
Hai người nhìn Bắc Bắc, nhỏ giọng nói "Đi vào phòng của con."
"Vâng."
...
Trên đường dẫn mọi người về phòng thấp thỏm không yên, Bắc Bắc mang ghế đến cho hai người, tính xin lỗi.
"Mẹ, bà nội con....." Lời còn chưa nói ra, Chu mẫu đã biết Bắc Bắc muốn nói gì. Phất phất tay nhìn Bắc Bắc, bà nhẹ giọng nói "Bắc Bắc à."
"Dạ?"
"Buổi tối đã ăn chưa?"
"Chưa ạ." Cô vừa ở bên kia quay về thì đã gặp phải bọn họ, còn chưa kịp ăn gì."
Bà nội Chu vội vàng nói "Bà nội cũng chưa ăn, trước tiên chúng ta đi ăn chút gì đi, Bắc Bắc con ở đây lâu như vậy, có món gì ngon không đề cử cho bà nội?"
Bắc Bắc "???" Vì sao không giống như những gì cô suy nghĩ.
Cô ngạc nhiên nhìn mẹ Chu và bà nội, giật giật môi hỏi "Bà nội, bà muốn ăn gì?"
"Ăn uống quan trọng là hợp khẩu vị, bà nội nghe nói đồ nướng bên đây ăn rất ngon đúng không."
Bắc Bắc câm nín, gật đầu "Đúng ạ, ăn rất ngon."
Chỉ là nếu cô dẫn hai người đi ăn thịt nướng, có điểm không thích hợp.
Bắc Bắc còn chưa nói, mẹ Chu đã nhiệt tình nói "Chúng ta đi ăn đồ nướng đi, đã lâu lắm rồi chưa ăn lại đồ nướng bên ngoài, thèm quá đi."
Bà nội Chu cũng gật đầu "Đúng đúng, hôm nay không ai quản mẹ, mẹ có thể ăn nhiều thịt một chút không?" Bà nội Chu đáng thương nhìn về phía mẹ Chu, dáng vẻ cầu xin, khiến Bắc Bắc có chút không nỡ nhìn thẳng.
Mẹ Chu suy nghĩ một lát "Hôm nay có thể, nhưng sáng mai chúng ta phải ăn cháo trắng." Thân thể bà nội Chu không tốt lắm, còn bị cao huyết áp, lúc ở nhà mọi người không dám cho bà ăn nhiều thịt mỡ, nhưng trớ trêu bà cụ là một người rất thích ăn thịt."
Cho nên cả ngày kì kèo muốn ăn được nhiều thịt một chút.
Nghe vậy, bà nội Chu rất tùy ý vẫy tay, không thèm để ý nói "Chuyện nhỏ, hôm nay cho mẹ ăn nhiều thịt là được."
Bắc Bắc đứng ở bên cạnh, hoàn toàn không hiểu nhìn hài người họ.
Cô nuốt nước miếng, nhìn hai người trước mặt "Bà nội, mẹ, hai người muốn ra ngoài ăn đồ nướng sao?"
"Đúng vậy."
"Bắc Bắc con dẫn chúng ta đến nhà hàng con cảm thấy ngon nhất đi." Mẹ Chu nói, bỗng nhiên à một tiếng "Nhưng mà Bắc Bắc nhớ đeo khẩu trang, tốt nhất chúng ta đi nhà hàng có phòng riêng, như vậy sẽ không lo bị chụp."
Bắc Bắc "..."
Cuối cùng, Bắc Bắc trong trạng thái mơ hồ dẫn hai người đi ăn đồ nướng. Không phải là nhà hàng có phòng riêng, mà là kiểu nhà hàng ngoài trời... Cô nhìn vẻ mặt phấn khích của mẹ Chu và bà nội Chu, không khỏi thở dài.
Lát nữa phải gọi điện cho Chu Thịnh hỏi mới được, chuyện này là như thế nào, Bắc Bắc cũng phải cho hai người một câu trả lời rõ ràng.
Lúc sau bốn người vừa ăn vừa trò chuyện, vì phòng hờ chuyện phát sinh, Bắc Bắc đã cố ý gọi Trần Tĩnh đi theo.
Trần Tĩnh ngu ngốc nhìn hai người trước mặt, ánh mắt nhìn Bắc Bắc như muốn hỏi Chuyện gì đây?