Trong phòng yên tĩnh thật lâu, đột nhiên Chu Thịnh nói "Bắc Bắc, em có muốn biết mẹ của mình là ai không?"
Bắc Bắc sửng sốt, ngạc nhiên nhìn anh "Anh biết hả?"
Chu Thịnh lắc đầu, thấp giọng nói "Nếu em muốn biết, anh có thể kêu người đi điều tra."
Nghe vậy, Bắc Bắc suy nghĩ thật lâu, cũng không nghĩ ra đáp án, muốn biết sao, kỳ thật có chút, nhưng biết rồi thì sao, cô chẳng làm được gì cả.
Thậm chí Bắc Bắc cũng không dám hỏi người kia, tại sao lại sinh cô ra trong hoàn cảnh đó, rồi ném cho Đồng gia nuôi dưỡng.
Đây là một câu hỏi khó, Bắc Bắc cũng không biết đáp án.
"Em không biết."
Chu Thịnh khẽ cười, mát xa bả vai cho cô "Vậy cứ nghĩ đi, đến khi biết rồi lại nói với anh."
"Vâng.". Cập nhật truyện nhanh tại Trum Truyen. OR G
Bắc Bắc mơ hồ trả lời, toàn bộ mặt đã chôn vào gối nằm, ngửi thấy mùi hương nhẹ nhàng, hưởng thụ Chu Thịnh xoa bóp. Vai của cô thật sự rất mỏi.
"Đúng rồi, sao hôm nay anh biết bọn họ đến tìm em."
"Mẹ nhắn tin cho anh."
Bắc Bắc à một tiếng, cười khẽ "Cảm ơn anh."
Chu Thịnh nhướng mày, khom lưng ghé vào tai Bắc Bắc cười nói "Anh không ngại nếu em dùng cách khác để cảm ơn."
Bắc Bắc "....."
Cuối cùng, Bắc Bắc thật sự phải cảm ơn anh bằng 'cách khác', chờ mọi chuyện kết thúc, cô mệt mỏi nằm trên giường, nửa ngón tay cũng không muốn động đậy.
Còn Chu Thịnh được 'ăn no', tâm trạng vui vẻ ôm Bắc Bắc đi vào phòng tắm rửa, rồi lại ôm nhau đi ngủ.
Đêm còn rất dài.
Ngày hôm sau, lúc Bắc Bắc tỉnh dậy, Chu Thịnh đã đi rồi.
Cô xoa cái eo đau nhức của mình, gian nan từ trên giường ngồi dậy. Rửa mặt thay đồ rồi ra ngoài, Bắc Bắc không qua bên phòng mẹ Chu, tốt hôm qua sau khi trở về, mẹ Chu nói sáng mai không cần tìm bà để ăn sáng, muốn cho Bắc Bắc yên tâm làm việc.
Tuy Bắc Bắc vẫn muốn đi chào hỏi, nhưng nghĩ đến thời gian không còn sớm, thân thể không thoải mái, cho nên Bắc Bắc suy nghĩ vài giây, rồi đến phim trường cùng Trần Tĩnh.
Trần Tĩnh nhìn dáng vẻ đi đường của cô, nhướng mày hỏi "Hôm qua làm gì vậy?"
Bắc Bắc dừng lại, theo bản năng nói "Không làm gì cả, sao vậy."
Trần Tĩnh vuốt cằm, trầm mặc rồi nói "Thế em xoa eo làm gì?"
Bắc Bắc " " Cô trợn mắt nhìn Trần Tĩnh, vẻ mặt giật mình "Chị có ý gì?"
Trần Tĩnh cười như không, ánh mắt ám chỉ nhìn Bắc Bắc ột cái "Hôm qua Chu tổng đến à?"
Bắc Bắc "..."
Cô đỏ mặt, khẽ ho "Ừ có đến."
Trần Tĩnh cười, trêu chọc cô "Không tệ, hy vọng hôm nay em đóng phim cố gắng lên, đừng vì sức khỏe làm ảnh hưởng đến tiến độ nha."
Bắc Bắc "...."
Không thể nói chuyện được nữa.
Trên đường đi bị Trần Tĩnh trêu chọc, nên vừa đến đoàn phim, Bắc Bắc nhanh chóng chui nhanh vào phòng trang điểm, trang điểm rồi thay quần áo, tạm thời cô muốn cách xa Trần Tĩnh một lúc, cô không chịu nổi ánh mắt của chị ấy.
Chuyên viên trang điểm nghi ngờ nhìn Bắc Bắc, suy nghĩ rồi hỏi "Bắc Bắc sao mặt cô hồng vậy."
"Hả.... Hồng lắm sao."
Chuyên viên trang điểm chớp mắt, nhỏ giọng nói "Có thể không cần đánh má hồng rồi."
Bắc Bắc nghẹn họng, bất lực nói "Không chừng là do lúc nãy chạy đến đây."
Cô ngước mắt nhìn bên ngoài, thấp giọng hỏi "Mọi người tới hết rồi sao?"
"Chưa đâu, mới có nam chính thôi, đám Thẩm Thanh vẫn chưa đến."
Bắc Bắc khẽ à "Vậy sao."