⬅ Trước Tiếp ➡
Không thể không nói, đôi khi lời nói của Chu Thịnh, đâm vào lòng Bắc Bắc.
Cô sững người một hồi lâu, nhìn chằm chằm xuống sàn nhà, nhẹ giọng nói, "Không cần đi."
Chu Thịnh nhìn cô, "Ngày mai tôi đưa cô đi mua vài món đồ, ngày mốt làm tài xế đưa cô đến trường." Dừng một chút, Chu Thịnh nhắc nhở cô một câu, "Không được từ chối, dù sao cô cũng là vợ của tôi."
Tuy nhiên, hữu danh vô thực .
Hữu danh vô thực Chỉ có tiếng nhưng trong thực tế không có gì.
9.
Đôi lời của editor Mình đã thi xong rồi, nên sẽ cố gắng ra nhiều chương hơn ╭ ・ㅂ・ و
Editor 14thfebruary
Sáng sớm, ánh nắng ban mai mờ mờ.
Đồng Bắc Bắc sớm tỉnh đậy, nằm ở trên giường nhìn ra ngoài cửa sổ. Ngoài cửa sổ, không biết khi nào bắt đầu mưa nhỏ, tí tách tí tách từng tiếng mưa rơi, giây phút này thật an tĩnh.
Bên ngoài sương mù mênh mang, sắc trời có chút mông lung.
Nghe tiếng mưa rơi hồi lâu, đột nhiên Đồng Bắc Bắc nghe thấy âm thanh bên ngoài, động tĩnh không lớn, mang theo một chút cẩn thận, chuẩn bị ngồi dậy thì tiếng gõ cửa vang lên.
"Tỉnh rồi?" Giọng nói Chu Thịnh trầm thấp mang một chút khàn khàn, từ bên ngoài cửa truyền đến.
Đồng Bắc Bắc hơi giật mình, ho hai tiếng mới đáp, "Tỉnh rồi."
Chu Thịnh ừ một tiếng, "Tôi đi công ty trước, buổi chiểu trở về đón cô."
"A? Đón tôi?" Đồng Bắc Bắc từ trên giường bật dậy, có chút không không rõ, đón cô làm gì??
Chu Thịnh đứng ngoài cửa phòng, dừng một chút, cúi đầu nhìn cô gái nhỏ mở cửa từ bên trong, một khuôn mặt trắng nõn xuất hiện trước mắt anh, ánh mắt mang theo tia nghi hoặc.
Anh khẽ cười một tiếng, "Quên rồi sao?"
"Ừ?"
Dừng một chút, Chu Thịnh đột nhiên khom lưng, tới gần Đồng Bắc Bắc. Đồng Bắc Bắc ngẩn người, theo bản năng lùi ra sau, còn chưa kịp lùi, mặt Chu Thịnh đã cách mặt của cô khoảng năm centimet.
Cho dù khoảng cách năm centimet không nhiều lắm, nhưng Đồng Bắc Bắc vẫn cảm thấy rất gần, gần đến nỗi, cô cảm giác được toàn bộ hơi thở của Chu Thịnh dừng ở trên mặt cô.
Đồng Bắc Bắc im lặng, quay đầu đi chỗ khác nói với anh, "Đón tôi làm gì?"
Chu Thịnh nhìn cổ cô chậm rãi biến hồng, tâm trạng vui vẻ khẽ cười, "Đón cô đi mua đồ dùng học tập, quên rồi sao?"
Nghe vậy, Đồng Bắc Bắc hơi giật mình, lắc lắc đầu, "Không có quên." Chẳng qua cô cho rằng Chu Thịnh sẽ không nhớ, hoặc Chu Thịnh sẽ kêu người đi với cô.
Cô nhỏ giọng nói, "Công việc của anh không phải rất bận rộn sao?"
"Ừ."
"Vậy không cần đón tôi."
Chu Thịnh tiếp tục ừ một tiếng, đôi tay đút vào túi, cười một tiếng, "Công việc rất bận rộn, nhưng tôi vẫn có thời gian ra ngoài."
Đồng Bắc Bắc "....." Còn muốn nói, đột nhiên Chu Thịnh duỗi tay xoa xoa đầu cô, khóe môi nhàn nhạt ý cười, "Giữa trưa sẽ về đón cô, nhân tiện ăn cơm cùng nhaụ"
Cô nghẹn nghẹn, cuối cùng chỉ có thể ngoan ngoãn đáp ứng, "Được."
Dù sao hiện tại Bắc Bắc, cũng không đến nỗi muốn từ chối Chu Thịnh.
Sau khi trợ lý của Chu Thịnh qua nhà đưa đồ ăn sáng, Chu Thịnh liền đi công ty, về phần Đồng Bắc Bắc, cô về phòng dọn dẹp đồ đạc.
Cô vẫn luôn ở KTX của trường, cho nên chắc cũng không có gì ngoài ý muốn, Đồng Bắc Bắc nhớ không nhầm, ở trường cô có một người bạn quan hệ rất tốt, chẳng qua suốt kì nghỉ đông này cũng chưa từng liên lạc, nghĩ lại có chút khó chịụ

⬅ Trước Tiếp ➡