Lên xe, mọi người nhìn xe dần dần ra khỏi thành phố đi đến một con đường vắng vẻ, sau đó.... Bắc Bắc ngủ thiếp đi. Cô thật sự quá mệt, không còn sức để ngắm cảnh đẹp bên ngoài cửa sổ.
Cho đến khi đến sa mạc, nhân viên công tác gọi mọi người, mỉm cười nói "Khi về chúng ta sẽ không đi đường cũ, bây giờ không thưởng thức cảnh đẹp đoán chừng sau này không có cơ hội."
Mọi người chậm chạp tỉnh dậy, nhìn ra ngoài cửa sổ.
Từ xa nhìn lại, đập vào mắt là bãi cát vàng mênh mông, vẻ đẹp cô đơn ấy thật khiến người ta khó quên.
Sa mạc thật đẹp, ánh mặt trời chói chang chiếu xuống, từng ngọn núi lớn núi nhỏ nối tiếp nhau, nhưng thật ra những ngọn núi ấy là do từng hạt cát ở đây chất thành.
Tất cả mọi thứ ở nơi đây đều giống như trong mơ vậy, khi gió nổi lên, những hạt cát bay đầy trời, cảnh đẹp khiến người khác khó quên.
Mọi người xem đến ngây người, ngay cả những diễn viên đi qua vô số nơi cũng không kìm được sự kinh ngạc.
"Đẹp quá đi."
"Đây là lần đầu tôi đi sâu vào sa mạc đấy, trước kia cũng có đóng phim ở sa mạc, những không có đẹp như vậy."
Mọi người đều cảm thán, trong tay cầm camera lên chụp không được không ít ảnh đẹp.
"Đúng rồi, vậy tối nay chúng ta ở đây à?"
Nhân viên công tác hơi mỉm cười "Đúng vậy."
Mọi người "....Vậy dựng lều hả?"
"Chính xác."
"Tự làm sao ạ?" Bắc Bắc hỏi vấn đề mấu chốt.
Nhân viên công tác mỉm cười nhìn mọi người, hỏi lại "Mọi người cảm thấy sao?"
Mọi người "....."
Đã nói như vậy, còn có thể không hiểu à.
Cũng may cảnh đẹp trước mắt nên mọi người không có so đo, còn về chuyện phải tự dựng lều, lát nữa nói tiếp.
Đến nơi, Bắc Bắc nhìn một mảnh hoang vu trước mặt, trợn mắt há mồm.
"Tối nay ở đây sao?"
Nhân viên công tác gật đầu "Đúng vậy, yên tâm đi, cách đây không xa có ốc đảo, có thể qua đó lấy nước."
Mọi người câm nín, kháng nghị với đạo diễn "Đạo diễn, sao không giống như lời ông nói lúc đầu vậy."
Đạo diễn nghiêm trang nói "Lúc đầu nói cái gì, hình như tôi không nói gì mà?"
Mọi người "...."
Kháng nghị vậy thôi, nhưng chương trình vẫn phải quay tiếp, tổ đạo diễn phát cho mỗi đội một cái lều trại, còn mời người hướng dẫn, sau đó mới để mọi người bắt tay vào làm.
Bốn đội nhìn nhau, quyết định cùng nhau làm, dù sao nhiều người sức cũng lớn hơn, hai người dựng sao có thể so được với tám người, huống chi dựng lều càng nhiều người càng nhanh.
Cuối cùng mọi người cũng đã hoàn thành xong nhiệm vụ dựng lềụ
Lúc này mặt trời cũng đã lặn, ánh hoàng hôn dần buông xuống.
Bắc Bắc đứng đó cũng không chú ý cameras bên cạnh đang quay lại cảnh hoàng hôn tuyệt đẹp này, nói chuyện với Manh Manh "Nếu không đói bụng chắc em sẽ thích chỗ này lắm."
Manh Manh gật đầu phụ họa "Chị đói đến mức không còn sức nói chuyện."
Hai người dựa vào nhau, nhiếp ảnh gia đứng bên cạnh cười không ngừng "Hai cô đúng là yếu quá đi."
Bắc Bắc hừ lạnh, liếc nhìn anh ta "Anh không cần phải dựng lều, buổi trưa còn được ăn cơm, nên mới nói như vậy."
Manh Manh đồng ý "Đúng vậy, chúng tôi còn không được ăn cơm, mọi người thật quá đáng "
"Đợi lát nữa là được ăn rồi."
Manh Manh hoảng loạn nhìn mặt đất "Đồ ăn ở đâu?"
"Các cô có thể tự mình đi tìm."
Bắc Bắc ".... Tôi đói bụng."