Nghe vậy, Chu Thịnh dừng một chút, "Vậy cô chú ý an toàn, buổi trưa chúng ta ăn cơm ở trung tâm thương mại."
"Được rồi. Tôi đi trước đây, đến lúc đó gặp lại anh saụ"
"Ừ."
"Tôi có quấy rầy anh là việc không, anh đang làm gì vậy?"
Chu Thịnh nhướng mày, liếc mọi người trong phòng, cười khẽ, "Không có, tôi đang ở văn phòng nghỉ ngơi."
Mọi người "...."
"A, vậy tôi cúp điện thoại đây."
"Được, chú ý an toàn."
"Ừ ừ."
Sau khi cúp điện thoại, mọi người nhanh chóng thu lại ánh mắt của chính mình, nhưng trong đầu không ngừng suy nghĩ, muốn biết vừa rồi ai gọi cho Chu tổng, rốt cuộc là thần thánh phương nào, có thể làm Chu tổng đối xử dịu dàng như vậy.
Chu Thịnh liếc mọi người một cái, "Tiếp tục cuộc họp."
Tiếp tục buổi họp, mọi người cảm giác được Chu Thịnh ôn hòa hơn một tí, quan trọng trong quá trình thảo luận, cũng nhanh hơn nhiều, hình như anh muốn nhanh chóng kết thúc, đi ra ngoài ăn cơm.
Thời điểm 11 giờ, cuộc họp kết thúc.
Chu Thịnh rời đi đầu tiên, anh vừa đi, phòng họp liền ồn ào.
"Trợ lý Tào, vừa rồi người gọi cho Chu tổng là ai vậy?"
Tào Nhất Mình nhìn thấy biểu hiện kia, nháy mắt càng kiên định hơn về suy nghĩ lúc trước của mình.
"Các ông cảm thấy sao?" Hắn cười một tiếng, âm thanh nhắc nhở, "Người kia có thể gọi là ân nhân cứu mạng của các người."
Mọi người càng tò mò, "Vậy người phụ nữ kia, là bạn gái Chu tổng sao?"
"Đúng không, làm sao Chu tổng lại dịu dàng như vậy?"
"Chu tổng còn nói dối là đang ở văn phòng nghỉ ngơi."
Mọi người mồm năm miệng mười nói, một chút cũng không ra dáng người lãnh đạo. Tào Nhất Minh bất đắc dĩ lắc đầu, đừng nói là phụ nữ, nhóm người giám đốc trung niên này, đều không khống chế được mà tò mò.
Tào Nhất Minh không có cách nào khác, chỉ ném xuống một câu, "Dù sao cũng là người các ông không thể đắc tội, về sau nhớ cho kỹ."
Mọi người "....."
Mưa rơi tí tách không biết tạnh khi nào, sau cơn mưa, không khí trở nên mát mẻ không ít.
Đồng Bắc Bắc chậm rãi đi tới, trong tay cầm một chiếc dù, để tránh nước mưa trên lá cây rơi xuống.
Cô men theo đường đi, trực tiếp đi tới trung tâm thương mại, Bắc Bắc đến sớm hơn Chu Thịnh, cô ngước mắt nhìn về phía trung tâm thương mại phía trước có đèn led rất lớn, đang phát quảng cáo sản phẩm.
Đột nhiên, Đồng Bắc Bắc nheo mắt, thấy người nọ có chút quen.
Cô nhìn chằm chằm rất lâu, mới nhận ra người đó là ai, nguyên chủ Đồng Bắc Bắc, có thích một nghệ sĩ minh tinh, đang nghĩ ngợi xuất thần, đột nhiên bả vai Đồng Bắc Bắc bị người khác vỗ nhẹ, cô quay đầu về người tới.
"Ông là?" Trước mắt là một người trung niên xa lạ.
Mã Viễn nhìn mặt của cô, ánh mắt sáng lên, "Tiểu thư, xin chào."
"Xin chào." Đồng Bắc Bắc không hiểu nhìn ông, "Xin hỏi ông tìm tôi có chuyện gì?"
Mà Viễn chà chà tay, không có gì kinh ngạc nhìn cô, "Tôi là Mã Viễn, là một đạo diễn điện ảnh." Ông nói, cảm thấy vô cùng hưng phấn, "Tôi muốn hỏi, cô đối với điện ảnh có hứng thú hay không?"
Đồng Bắc Bắc hơi giật mình, chưa kịp phản ứng, phía sau liền truyền tới giọng nói quen thuộc, "Cô ấy không có hứng thú."
10.
Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Editor 14thfebruary