⬅ Trước Tiếp ➡
Xe dừng ở dưới tiểu khu, Bắc Bắc và Chu Thịnh đi vào, cô mang chiếc balo nhỏ của mình, còn Chu Thịnh xách valy siêu bự của cô, hai người đi vào thang máy.
Cả hai lần lượt không nói gì, Bắc Bắc đi ra thang máy, nhìn Chu Thịnh đứng bên cạnh, khẽ ho "Chu Thịnh."
"Ừ."
"Sao anh không nhìn em."
Chu Thịnh nhướng mày, nhìn Bắc Bắc chằm chằm, nhỏ giọng nói "Có mà."
Bắc Bắc chẹp miệng nói "Không có."
Chu Thịnh che miệng ho, ý vị thâm trường nói "Đợi lát nữa cho em thấy anh nhìn em như thế nào."
Bắc Bắc "..."
Chu Thịnh nói được thì làm được, hai người mở cửa vào nhà, Bắc Bắc đi phía trước, Chu Thịnh đi phía sau, cô đang thay giày chưa kịp phản ứng, Chu Thịnh đã ôm cô lên, đặt cô lên tủ giày.
"Anh..." Lời còn chưa nói ra, Chu Thịnh đã cúi người hôn xuống.
Anh đem tất cả nhớ nhung nửa tháng qua ra phát tiết, có trời biết lúc ở bãi đậu xe, Chu Thịnh đã dùng biết bao sức lực để kìm nén, mới không đem Bắc Bắc đè xuống dưới thân, chịu đựng đến khi về nhà.
Anh cúi đầu hôn xuống, dùng sức cắn môi dưới của Bắc Bắc, cạy hàm răng ra, chiếc lưỡi linh hoạt chui vào câu lấy lưỡi cô nghịch ngợm dây dưa, em đến anh đi, một trước một saụ
Chu Thịnh trầm mê trong đó, tay cũng không ngừng di chuyển.
Túi trong tay Bắc Bắc rơi xuống mặt đất phát ra âm thanh thanh thúy, chẳng qua không ai chú ý đến chuyện này.
Chu Thịnh ôm cô hôn ở cửa thật lâu mới đem người buông ra, nhân lúc cô không đề phòng, anh một tay ôm cô về phòng.
Sáng sớm, trong phòng vang lên tiếng rên ɾỉ lúc cao lúc thấp, phá vỡ sự im lặng vốn có.
Một lúc sau, mặt trời đã lên đến đỉnh, âm thanh rên ɾỉ của phụ nữ và tiếng thở dốc của người đàn ôm mới dừng lại, sau đó là âm thanh của nước chảy.
Bắc Bắc mệt chết đi được, cả đêm ngồi trên máy bay, tuy đã ngủ một giấc lấy tinh thần, nhưng về đến nhà bị Chu Thịnh lăn lộn hai lần, cô không còn sức để mở mắt ra.
Chỉ lầm bầm mặc kệ Chu Thịnh ôm mình đi tắm rửa, rồi nằm lại trên giường một lần nữa.
Chu Thịnh cúi đầu, hôn lên mặt cô, dịu dàng hỏi "Vợ ơi."
"Ơi." Cô nhắm mắt trả lời.
"Mệt à."
"Ừ."
Chu Thịnh khẽ cười, nhìn cô chui vào ngực mình, nói "Vậy ngủ tiếp nha."
"Anh đi đâụ"
"Anh ngủ cùng em."
Bắc Bắc mỉm cười, cọ cọ ngực Chu Thịnh "Ừ, vậy là tốt nhất."
Ra ngoài nửa tháng, cô rất nhớ cảm giác ngủ cùng Chu Thịnh, chỉ có những cái ôm ấm áp của anh mới khiến cô thấy an toàn.
Hai người ban ngày ban mặt bắt đầu ngủ.
Một giấc này Bắc Bắc ngủ khá lâu, từ buổi sáng cho đến tận chiều, lúc cô tỉnh lại đã hai giờ chiều, cô bị đói bụng làm cho tỉnh.
Lúc cô tỉnh dậy trên giường chỉ có mình cô, bên ngoài truyền đến những âm thanh đi qua đi lại, Bắc Bắc khựng lại, duỗi tay xoa chiếc eo đau nhức của mình, từ trên giường ngồi dậy.
Cô vừa ngồi dậy, Chu Thịnh đã đẩy cửa đi vào.
Anh nhướng mày, mỉm cười nhìn cô "Tỉnh rồi à."
"Dạ." Bắc Bắc ngẩng đầu nhìn anh "Em đói bụng."
Chu Thịnh bật cười, đưa tay xoa đầu tóc lộn xộn của cô, nhẹ giọng nói "Đi tắm trước đi, anh nấu cơm cho em ăn."
"Ăn đại cái gì là được rồi, nấu cơm rất phiền phức."
"Có muốn ăn gì không?"
Bắc Bắc suy nghĩ, khẽ nói "Cơm chiên trứng."

⬅ Trước Tiếp ➡