⬅ Trước Tiếp ➡
Hai người mỉm cười, đúng lúc tới công ty, Bắc Bắc và Trần Tĩnh cùng nhau đi vào, mới đến đại sảnh, Bắc Bắc đã gặp phải bạn học lâu rồi chưa thấy.
Tôn Vệ nghi ngờ nhìn Bắc Bắc, "Đồng Bắc Bắc?"
Bắc Bắc sửng sốt, liếc mắt nhìn qua, thấy Tôn Vệ đang ôm tài liệu trong tay, khẽ gật đầu "Là tôi." Cô dừng lại rồi hỏi "Hôm nay cậu không có tiết học hả?"
Tôn Vệ ừ "Xin thầy nghỉ, đúng lúc hôm nay có khóa huấn luyện."
Bắc Bắc mỉm cười "Những người khác đâu?"
Tôn Vệ lắc đầu "Không rõ lắm." Cậu ta nhìn Trần Tĩnh bên cạnh Bắc Bắc hỏi "Đây là người đại diện của cô hả?"
"Đúng vậy." Bắc Bắc nhấp môi nói "Tôi khá may mắn."
Tôn Vệ gượng cười, lại nhìn vào trong mắt Bắc Bắc hình như có cái gì trong đó, nhưng Bắc Bắc cũng không để ý, dù sao mối quan hệ của Chu Thịnh và cô sớm muộn cũng phải công khai, đến lúc đó rồi nói saụ
Hai người nói với nhau mấy câu, Tôn Vệ liền rời đi.
Bắc Bắc và Trần Tĩnh đến phòng ghỉ, bởi vì hiện tại công ty đang thiếu nghệ sĩ, cho nên mỗi lần ký hợp đồng nghệ sĩ đều có thể ở phòng riêng, căn phòng của Bắc Bắc khá rộng rãi, ánh sáng đầy đủ, có thể nói là đây là phòng tốt nhất.
Trần Tĩnh nhìn cô rồi nói "Người bạn kia của em không đơn giản đâụ"
"Hả?" Bắc Bắc trầm mặc hỏi "Sao lại nói như vậy?"
Trần Tĩnh nói một ít tình huống của Tô Vệ trong khoảng thời gian này, nói xong chị ấy ý vị thâm trường nói tiếp "Thủ đoạn không đơn giản, nghe nói mới dành được một vai trong phim một đạo diễn nổi tiếng.
"Đã quay chưa ạ?"
"Vẫn chưa, vừa mới ký hợp đồng xong, hình như là nam phụ, chị không biết cụ thể."
Bắc Bắc gật đầu "Công ty đều cho mỗi người một người đại diện đúng không?"
"Ừ, những một người đại diện có thể quản lý nhiều nghệ sĩ, coi như Tôn Vệ thông minh."
Chuyện này trong showbiz vẫn hay gặp, chẳng qua mọi người đều thấy nếu muốn tồn tại dài lâu phải có hậu đài, nhưng bản thân cũng phải có năng lực.
Bắc Bắc cũng biết rõ đạo lý này nên không ngừng cố gắng.
"Được rồi, không nói về Tôn Vệ nữa, chúng ta nói chuyện công việc nào."
"Ok."
Hai người ở trong phòng bàn bạc về công việc, không có qua loa đại khái.
Lúc làm việc, Trần Tĩnh chuyên nghiệp hơn Bắc Bắc, thảo luận một lúc, cuối cùng Bắc Bắc cũng quyết định thử vai vào một bộ phim truyền hình, là phim hiện đại, thiên về thành thị thực tế.
Tuy rằng phim truyền hình khởi điểm không cao, nhưng vì không có kịch bản nào hay nên chỉ có thể chọn như vậy. Với lại Bắc Bắc thấy quay phim truyền hình sẽ giúp mình tăng thêm tương tác, đồng thời rèn thêm kỹ năng diễn xuất, cho nên cô rất thích.
Còn Trần Tĩnh cho rằng phim truyền hình không tệ, ít nhất có thể mở rộng danh tiếng của Bắc Bắc, dù sao quay phim điện ảnh quá tốn thời gian, một người mới nổi như Bắc Bắc không thể chờ được.
Bàn bạc xong xuôi, Trần Tĩnh chở Bắc Bắc về nhà.
Có thể nói cô làm người đại diện cho Bắc Bắc khá nhẹ nhàng, trong tay cũng chỉ dẫn dắt có một người, cô chỉ cần chuyên tâm vào Bắc Bắc, những việc còn lại đơn giản hơn rất nhiềụ
"Chuyện chị nói lúc nãy, em suy nghĩ một chút đi."
Bắc Bắc cười "Em sẽ suy nghĩ, chị yên tâm."
"Ừ ngày mai quay chương trình chị sẽ đến đón em, lúc đó em nhớ chuẩn bị trang phục."

⬅ Trước Tiếp ➡