Tối qua ở bên này, Chu Thịnh xử lý chuyện khẩn cấp, cả đêm cũng chưa ngủ, mới tờ mờ sáng đã có tin tức tung ra, anh xem qua một cái cảm thấy không có chuyện gì lớn, thông báo cho công ty tuyên bố.
Về nguyên nhân cụ thể của việc cháy xưởng, cần phải điều tra cẩn thận, nhưng người nhà của nạn nhân không chờ kết quả điều tra, những công nhân khác và cư dân mạng cũng thế, cho nên trước hết là phải ổn định cảm xúc của mọi người, đưa ra lời giải thích hợp lý, rồi điều tra kỹ hơn.
Chu Thịnh nhìn trợ lý bên cạnh mình, suy nghĩ rồi nói "Chuẩn bị xe, chúng ta đến bệnh viện."
Tào Nhất Minh đáp lời, thấp giọng nói "Vâng, đến thăm hai người công nhân bị thương đúng không, để tôi chuẩn bị chút quà."
Chu Thịnh gật đầu "Chuẩn bị hai phong thư, coi như là bồi thường thêm cho họ, còn nữa mua chút đồ bồi bổ, người nhà bệnh nhân đã sắp xếp ổn chưa?" Chu Thịnh ngước mắt nhìn cậu ta, hôm qua quá bận rộn, lại có quản lý ở bên bệnh viện, cho nên anh đến nhà xưởng trước, nắm rõ tình hình lúc đó, lúc sau còn phải đi với cảnh sát để điều tra, làm xong mọi chuyện cho tới giờ, một chút thời gian nghỉ anh cũng không để lại cho mình.
Tào Nhất Minh gật đầu, báo cáo công việc "Đều đã sắp xếp ổn thỏa."
"Tình trạng của người nhà thế nào?"
"Cũng đã cho người có chuyên môn giải quyết."
Chu Thịnh nghe vậy gật đầu "Vậy bây giờ đi bệnh viện."
Tào Nhất Minh giật mình, nhìn ra ngoài cửa sổ "Chu tổng, bây giờ mới 6 giờ thôi, lúc này đến có hơi sớm, nếu không ngài nghỉ ngơi trước đi, cả đêm qua không ngủ rồi."
Chu Thịnh cầm điện thoại lên, lắc đầu "Không sao, bây giờ đi luôn."
Ông chủ đã nói như vậy, Tào Nhất Minh cũng không có lý do ngăn cản, lập tức trả lời "Vâng, tôi đi chuẩn bị."
Chu Thịnh cừa lên xe thì Bắc Bắc gọi đến.
"Bà xã."
Giọng nói lo lắng của Bắc Bắc truyền đến "Anh không sao chứ?"
"Không sao." Chu Thịnh bật cười, xoa huyệt thái dương hơi đau, nhỏ giọng hỏi "Tối qua về nhà phải không?"
Bắc Bắc thấp giọng ừ "Anh đừng lo lắng cho em, tình huống bên kia có nghiêm trọng không?"
Chu Thịnh nhìn ra ngoài cửa sổ, hít sâu rồi nói "Vẫn tốt, sẽ giải quyết ổn thôi."
Bắc Bắc nghe thấy giọng nói khàn khàn của anh, vô cùng lo lắng "Có phải tối qua anh không ngủ đúng không?"
"Ừ."
Bắc Bắc khựng lại, "Bây giờ anh đang ở đâu, sao em nghe được có người nói ở bên kia, đang ở ngoài à?"
"Đi bệnh viện thăm người nhà bệnh nhân." Chu Thịnh dừng chút, nói "Đừng lo lắng, mấy ngày sau anh phải ở bên này, em cứ ở nhà đi nhé?"
"Em biết rồi."
Chu Thịnh khẽ ừ "Buổi tối gọi lại cho em, anh đi bệnh viện đã."
"Dạ, anh nhớ chú ý an toàn, nhớ ăn chút gì đó."
"Yên tâm."
Cúp máy, đúng lúc xe đã đến bệnh viện, Tào Nhất Minh xuống xe muốn mua chút trái cây, rồi hai người mới đi vào. Lúc này bệnh viện vẫn còn yên tĩnh, các bác sĩ trực đêm vẫn đang nghỉ ngơi.
Chu Thịnh và Tào Nhất Minh đi đến phòng bệnh của công nhân, cũng đã suy xét việc người nhà sẽ đến đây, nên công ty đã thu xếp cho một phòng đơn, có thể nói là sắp xếp rất tốt.
Quản lý ở bệnh viện thấy Chu Thịnh đến, cung kính tiếp đón "Chu tổng."
Chu Thịnh gật đầu "Tình huống sao rồi?"