⬅ Trước Tiếp ➡
Cũng không nên nói là khó nghe, chỉ là không thể tiếp nhận được giọng hát này, thật sự là ngoài dự liệu của mọi người, khi cô vừa mở miệng hát câu đầu tiên, MC và các khách mời sợ đến ngây người, tất cả đều có biểu cảm kinh ngạc. Chỉ có Triệu Manh Manh là bình thường, chắc là cô ấy đã biết được giọng hát của Bắc Bắc 'trời phú' như thế nào.
Bắc Bắc không thay quần áo, mặc nguyên chiếc váy đó ra đài truyền hình, cô khom lưng bước vào trong xe rồi gọi điện cho mẹ Chu "Mẹ đang ở đâu vậy ạ?"
Lúc này mẹ Chu vẫn thấy mắc cười, dừng lại hỏi cô "Chúng ta gặp ở cửa hàng kia nhé, trễ thế này rồi con có đói bụng không?"
"Một chút ạ."
Bắc Bắc trả lời, nói Trần Tĩnh chở đến cửa hàng kia.
Trần Tĩnh liếc mắt nhìn cô, nhịn cười "Được."
Bắc Bắc liếc mắt xem thường nhìn chị ấy "Không cần nhịn đâu, tối nay em thật sự quá mất mặt."
Cô vừa chạy ra khỏi đài truyền hình chỉ vì chuyện này, sau khi ghi hình xong, nhân viên ở sau hậu trường đều nhìn Bắc Bắc, muốn cười nhưng lại không dám, khiến cô xấu hổ chết đi được.
Cô thật sự không chịu nổi những ánh mắt đó, cô nói với MC và đạo diễn xong liền chạy như bay ra ngoài.
Trần Tĩnh bật cười thành tiếng, đem điện thoại đưa cho cô "Em xem đi, giọng hát của em, nhân dân cả nước biết hết rồi."
Bắc Bắc "...." Cô cúi đầu nhìn giao diện điện thoại Trần Tĩnh đúng lúc thấy đề tài đó.
Cô nhấn vào video, thấy mình vừa mở miệng lập tức tắt luôn, thành thật mà nói, cô không thể xem và nghe hết được cái video đó.
Có rất nhiều bình luận, chủ yếu là trêu chọc Bắc Bắc.
....
Bắc Bắc liếc mắt nhìn hai cái, bất lực thở dài "Mất mặt quá đi."
Trần Tĩnh cười "Không sao, không phải em được rất nhiều người khen à."
Bắc Bắc trợn mắt nhìn chị ấy "Đó không phải là khen em, là chọc em đó." Giờ chỉ nghĩ thôi đã cảm thấy mất mặt, nếu vậy thôi thì không sao, nhưng mà bà nội và mẹ Chu Thịnh đều đến xem, Bắc Bắc che mặt lại, cảm thấy hôm nay mặt mũi đều mất sạch.
Trần Tĩnh cười rồi liếc nhìn cô "Bây giờ đi đâu?"
Bắc Bắc nói địa chỉ "Qua đó đi, lát nữa em sẽ về với mẹ Chu Thịnh."
"Ok."
Trần Tĩnh nói tiếp "Không nghĩ tới hôm nay hai người họ sẽ đến đây."
Bắc Bắc cười "Em cũng vậy, lúc đầu bọn họ còn nói không có thời gian." Đối với những hành động của Chu gia, trong lòng cô cảm thấy rất xúc động.
Bắc Bắc suy nghĩ rồi nói "Em không biết phải cảm ơn bọn họ như thế nào nữa."
Trần Tĩnh nhướng mày, "Em sinh cho Chu gia một đứa con đi, chắc chắn là món quà ý nghĩ nhất luôn."
Bắc Bắc "...." Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, rất đồng ý với ý kiến của Trần Tĩnh "Chị nói rất đúng."
Bây giờ Chu Thịnh đã 28 tuổi, sắp 29 tuổi rồi, muốn có con cái là chuyện bình thường, nhưng mà Bắc Bắc chỉ mới 21 tuổi thôi, nói cách khác thì... Sự chênh lệch tuổi tác đã xuất hiện rồi.
"Chu Thịnh có hỏi qua em chưa?"
"Chưa."
"Vậy người Chu gia thì sao?"
Bắc Bắc lắc đầu "Có thể bọn họ thấy tuổi em còn nhỏ, chưa từng đề cập với em về chuyện này."
Trần Tĩnh nghe vậy thì cảm thán "Bọn họ thực sự rất quan tâm đến em."
"Đúng vậy." Bắc Bắc thở dài "Cho nên em càng không biết cảm ơn mọi người như thế nào."
"Tốt nghiệp xong thì sinh một đứa."

⬅ Trước Tiếp ➡