"Được uồi, cùng lắm tìm người khác, trong giới này, hẳn là không khó."
Mã Viễn trầm ngâm, gật gật đầu, "Đành vậy, đi vào thôi."
"Được."
Chu Thịnh cùng Đồng Bắc Bắc lên tầng cao nhất ăn cơm, cảnh vật phòng ăn ưu nhã, vừa mới đi đến cửa liền nghe được âm thanh nhẹ nhàng của violon chậm chạp truyền đến.
Hai người tìm vị trí gần cửa sổ ngồi xuống, người phục vụ mang thức ăn lên liền rời đi.
Lúc này Chu Thịnh nhìn về phía Đồng Bắc Bắc, nhẹ giọng hỏi, "Vừa mới ra ngoài đi dạo?"
"Ừ, tùy tiện đi một chút."
Ánh mắt Chu Thịnh dừng trên quần áo của cô, "Mặc ít như vậy không lạnh sao?"
Bắc Bắc cúi đầu nhìn áo khoác của mình, bên trong còn mặc áo len, cũng không tính là ít.
"Không ít mà."
Sắc mặt Chu Thịnh cứng lại một chút, nhanh chóng đổi chủ đề, "Có cần mua đồ gì không?"
Bắc Bắc lắc đầu, "Không có."
Chu Thịnh "....."
Hai người nói chuyện, nháy mắt liền im lặng, chủ yếu là người nào đó không biết cách biểu đạt, còn Bắc Bắc, lại không chủ động nói chuyện.
Tuy rằng ở chung với Chu Thịnh lâu như vậy, nhưng cô cũng không tìm được cách ở chung với anh, cô cảm thấy Chu Thịnh trong trí nhớ của mình hoàn toàn khác biệt.
Ăn trưa xong, hai người liền đi xuống trung tâm thương mại mua sắm, Bắc Bắc không nghĩ muốn mua cái gì, nhưng Chu Thịnh, lại kéo cô vào một cửa hàng "Mua ít mỹ phẩm dưỡng da đi."
Bắc Bắc "???? A? Mỹ phẩm dưỡng da không phải trong nhà có rồi sao?"
Lần trước sau khi cùng Chu Thịnh mua đồ, về nhà Chu Thịnh đã tặng cho cô nguyên một bộ mỹ phẩm dưỡng da, còn có đồ trang điểm cũng chất đầy nhà, chẳng qua không có dịp nào, nên cô chưa dùng đến thôi.
"Đi học, mua một cái mới."
"A được."
Chu Thịnh một bên kêu nhân viên cửa hàng lại, nghiêm túc hỏi da của Bắc Bắc thích hợp với loại nào, mua mỹ phẩm dưỡng da xong, đồ trang điểm cũng mua, chỉ cần nhân viên cửa hàng kêu thích hợp, Chu Thịnh liền mua.
Cuối cùng, Đồng Bắc Bắc nhìn những thứ kia, có chút dở khóc dở cười.
Nhìn Chu Thịnh thanh toán, cô có chút buồn cười, cũng có chút cảm động, người đàn ông này, đối với cô thật tốt.
Bỗng nhiên, tầm mắt của Bắc Bắc dán trên cửa kính cửa hàng đối diện, một tấm poster rất lớn với đôi môi đỏ mọng. Cô nhìn chằm chằm vào hộp son môi bên cạnh, có chút động tâm.
Chu Thịnh thanh toán xong quay đầu lại, nhìn theo tầm mắt của Bắc Bắc, hơi ngẩn ra.
"Đi thôi."
"Được." Bắc Bắc thu hồi tầm mắt, liếc nhìn đồ vật trong tay anh, "Để tôi cầm một ít đi."
Chu Thịnh bật cười, "Không cần, chút đồ này tôi vẫn cầm được."
Anh dừng một chút, mang Bắc Bắc đi về phía trước, đến cửa hàng đối diện, Bắc Bắc sửng sốt, "Không phải chúng ta mua rồi sao?"
"Mua thêm một chút, dù sao cũng không ngại nhiềụ"
Đồng Bắc Bắc bối rối, lấy chút lý trí còn sót lại của mình, an ủi Chu Thịnh, "Nhưng cũng không cần nhiều như vậy, tôi dùng không hết."
Chu Thịnh dừng chân, quay đầu nhìn cô, "Bắc Bắc?"
"A?"
"Không dùng hết cũng không sao, dù sao tôi cũng có rất nhiều tiền."
Bắc Bắc "......"
Cô nhớ đến kiếp trước, ăn uống cũng là vấn đề lớn, lại nhìn đến bộ dáng hiện tại, đột nhiên cảm thấy có chút không tin được.
Có phải ông trời thấy cô sống vất vả, nên cố ý cho cô thay đổi thân phận, gả cho một người đàn ông có tiền.