Người nọ nói chuyện đó không phải hắn lắm, cho nên sau khi tìm hiểu anh cũng không ở lại lâu, chuẩn bị đi một chuyến nữa rồi về nghỉ ngơi, thì người nọ nhớ ra một chuyện, hôm xảy ra đám cháy, hắn có đụng phải một người.
Vừa nói xong, trong lúc mọi người không đề phòng, trong đám người có một người cầm dao đâm một nhát vào bụng Chu Thịnh, tên công nhân cầm dao kia cũng đã bị cảnh sát mang đi.
Chuyện này xảy ra rất nhanh nên mọi người không có chú đến, huống hồ lúc đó cũng khá hỗn loạn, cho nên mọi chuyện... cũng chỉ có thể nói là sự cố.
Sau khi Bắc Bắc nghe xong thì im lặng, không nói chuyện.
Tuy ba Chu an ủi Bắc Bắc, nhưng cũng không có tác dụng lắm, Bắc Bắc vẫn luôn tự trấn định mình, không biểu hiện sợ hãi. Nói chung, cô rất mạnh mẽ.
Cho đến khi đến bệnh viện, biết được Chu Thịnh đã phẫu thuật thành công, chân cô lập tức mềm nhũn không có sức lực.
Dựa vào tường một hồi, ba Chu lo lắng nhìn Bắc Bắc "Con có muốn về khách sạn nghỉ ngơi chút không?"
Bắc Bắc lắc đầu "Con muốn ở lại bệnh viện với Chu Thịnh."
Ba Chu dừng lại, nhỏ giọng nói "Bây giờ mặt con tái lắm."
Bắc Bắc dạ một tiếng, nói "Con biết ạ, con không sao, con muốn vào thăm Chu Thịnh được không ba?"
Ba Chu nhìn vẻ mặt của cô, bị ánh mắt kiên định của cô thuyết phục, bất lcuiw nói "Được rồi, con vào với A Thịnh đi, ba đi hỏi bác sĩ tình hình của nó."
Bắc Bắc ngoan ngoãn gật đầu, "Dạ, ba cứ yên tâm, con không sao."
"Ừ."
Ba Chu đi rồi, Bắc Bắc mới đi vào phòng bệnh, nhìn người đàn ông gầy đi một vòng, cô rất muốn khóc, lại vô cùng đau lòng.
Lâu rồi không gặp, cô không nghĩ gặp lại Chu Thịnh là ở bệnh viện. Cô đứng, còn anh lại đang nằm ở đó.
Bắc Bắc nhỏ giọng nức nở, đi vào bên trong, cúi người sờ khuôn mặt gầy gò của Chu Thịnh, khoảng thời gian này hình như anh không có bữa nào được ngủ ngon giấc cả, cho nên quầng thâm mắt rât nghiêm trọng.
Bắc Bắc thất thần nhìn anh, một lúc sau cô mới khẽ gọi "Chồng ơi."
83.
Editor 14thfebruary
Buổi tối, bóng đêm nồng đậm, trong bệnh viện yên tĩnh hơn nhiềụ
Bắc Bắc ngồi ở bên mép giường rất lâu, ba Chu ở đây một lúc, sau khi nói tình hình của Chu Thịnh cho cô xong thì quay lại khách sạn trước. Trong phòng bệnh chỉ còn Bắc Bắc, ngoài cửa còn có hai vệ sĩ.
Lúc cô tắm xong, Chu Thịnh vẫn chưa tỉnh lại.
Buổi tối chưa ăn gì cho nên bây giờ cô hơi đói bụng, nhưng Bắc Bắc không muốn ra ngoài mua đồ ăn, cô lo lắng mình vừa đi thì Chu Thịnh sẽ tỉnh lại, suy nghĩ rồi, Bắc Bắc cũng không đi nữa.
Sau khi nói chuyện với hai vệ sĩ ngoài cửa, cô nhờ một người đi mua đồ ăn cho mình, rồi quay lại phòng bệnh nhìn chằm chằm Chu Thịnh.
Những tin nhắn hỏi thăm của mọi người, cô cũng nhắn lại hết.
Bụng Chu Thịnh không có chuyện gì lớn, bác sĩ yêu cầu anh phải nghỉ ngơi thật tốt, Bắc Bắc trả lời tin nhắn xong, thì nghe thấy giọng nói yếu ớt của Chu Thịnh, cô sửng sốt, nhanh chóng cúi đầu hỏi "Chu Thịnh?"
Một lúc sau, Chu Thịnh chậm rãi mở mắt ra, thất thần một chút "Vợ?" Giọng nói của anh quá khàn, chắc do ngủ quá lâụ