Bắc Bắc tắm xong, Chu Thịnh đã thức dậy, còn mơ ngủ nhìn cô, giống như một đứa trẻ cần dược dỗ dành "Vợ ơi."
"Ơi?" Bắc Bắc khom lưng, giơ tay xoa mái tóc rồi loạn của anh, nhỏ giọng nói "Em ra ngoài mua đồ ăn sáng, anh muốn ăn cái gì?"
Chu Thịnh ngẩn ra, "Sao không kêu vệ sĩ mua?"
"Không cần, em mua được rồi."
Chu Thịnh nhìn vẻ mặt kiên định của cô, suy nghĩ "Mang một vệ sĩ theo cùng, bây giờ thân phận của em khác rồi biết không?"
Bắc Bắc cũng suy nghĩ như vậy "Vâng, anh nghỉ ngơi đi."
"Ừ."
Một lúc sau, Chu Thịnh nhìn Bắc Bắc thay quần áo, suy nghĩ rồi nói "Vợ ơi, em giúp anh rửa mặt đi."
Bắc Bắc "... Được."
Lúc hai người từ phòng tắm đi ra, ba Chu đã đến.
Ba Chu nhìn hai cái giường cạnh nhau, nhướng mày "Ba mang đồ ăn sáng đến cho hai đứa." Ông nói rồi nhìn Bắc Bắc "Ở đây ngủ chắc không thoải mái đâu, con về khách sạn nghỉ ngơi chút đi, ở đây có trợ lý lo rồi."
Bắc Bắc sửng sốt, lắc đầu từ chối "Ba, con không sao, không có mệt đâu ạ, con ngồi ở đây được rồi." Cô muốn ở lại đây "Hơn nữa con về khách sạn cũng không làm gì."
Ba Chu không nói gì nữa, nhìn Bắc Bắc thở dài "Tùy con vậy, nếu mệt thì phải nói, không thể một người bị thương rồi, người còn lại cũng bệnh nốt."
"Dạ."
Ba Chu ở lại không lâu liền rời đi, ông vừa đi khỏi tính tình của Chu Thịnh đã không chịu nổi.
Anh làm nũng với Bắc Bắc "Vợ ơi, qua ngồi cạnh anh này."
84.
Editor 14thfebruary
Gió ngoài cửa thổi vào, cửa sổ đang khép hờ cho nên có thể thấy được phong cảnh bên ngoài.
Bắc Bắc ngồi dựa vào cửa sổ, cách Chu Thịnh hơi xa, nhưng cô cũng không muốn qua đó.
"Vợ ơi anh nhớ em." Chu Thịnh tiếp tục kêu ca.
Bắc Bắc khẽ cười nhìn anh "An phận một chút, lúc nãy y tá nói máu anh tràn ra ngoài rồi đó." Nghĩ thôi cũng biết nguyên nhân là do tối qua bọn họ ngủ chung.
Chuyện này, Bắc Bắc không thể nuông chiều Chu Thịnh.
Chu Thịnh nhìn cô thật lâu, biết không có kết quả, cũng không cố gắng nữa.
Anh nằm trên giường nhìn Bắc Bắc, không hề thu hồi ánh mắt lại, còn Bắc Bắc từ đầu đến cuối không hề nhìn anh, thấy Chu Thịnh im lặng, lúc này Bắc Bắc mới xem một bộ phim truyền hình đang chiếu, thuận tiện ghi chép lại.
Trước đây cô không biết diễn như thế nào, cô sẽ ngồi tại chỗ suy nghĩ về diễn xuất của những diễn viên khác, sau khi hiểu được đôi chút, thấy phân cảnh của mình đang chiếu, cô sẽ ghi chú lại, quan sát nhân vật mình diễn, rồi xem chỗ nào mình diễn chưa tốt, suy nghĩ chỗ đó phải diễn ra sao, phải diễn đạt như thế nào mới đúng.
Tuy phương pháp này hơi tốn sức nhưng lại giúp ích cho cô rất nhiều, có thể thấy được khuyết điểm của bản thân.
Cho nên, bây giờ Bắc Bắc cũng không quên sử dụng phương pháp này để ghi chú lại những vấn đề của mình.
Cô đang xem phim Mùa hè năm ấy, mấy tập đầu phát sóng không tệ, nhưng vẫn có một vài chỗ có vấn đề, cho nên nếu lúc đó xem, chắc chắn muốn sửa lại.
Cô xem rất nghiêm túc, Chu Thịnh nhìn cô cũng vậy.
Hình thức ở chung của hai người hơi kì lạ, nhưng cũng không phải là không tốt.
Bắc Bắc xem xong hai tập phim, ghi chép xong xuôi rồi rót nước cho Chu Thịnh uống, những ngày trong bệnh viện cứ thế trôi qua, cho đến hôm chủ nhật.