Tất cả quần áo trong xưởng đã bị cháy hết, nên toàn bộ nhân viên phải tăng ca làm ra những mẻ mới, còn phía người nhận hàng, Chu Thịnh phải đi xin lỗi từng người vì sự chậm trễ này.
Tuy không thể đưa ra thị trường đúng ngày, nhưng thời gian cũng không chậm là bao, chỉ có một tuần.
Cho nên toàn bộ công nhân đều phải tăng ca, Chu thị trả lương cao, hơn nữa bây giờ còn có đãi ngộ đặc biệt, nên nhóm công nhân nguyện ý tăng ca, dù sao mấy ngày đầu, mỗi ngày 24 giờ Chu Thịnh đều ở lại trông coi, có một ông chủ như vậy, bọn họ nhiệt huyết thêm mười phần.
Mọi người ai cũng giống nhau, muốn ở trước mặt sếp thể hiện một chút, dù không thể hiện cũng vì lãnh đạo ở đây mà làm chăm chỉ, cũng cảm thấy công bằng hơn, nháy mặt mọi mệt nhọc đều xứng đáng.
Dù sao lãnh đạo đều như vậy.
Từ đây về thành phố H, Chu Thịnh cũng không sốt ruột đi chất vấn Đồng gia.
Trở về công ty đã phải mở cuộc học cả ngày, Chu Thịnh thở phào nhẹ nhõm khi biết tình hiện hiện tại của công ty.
“Trợ lý Tào.”
“Chu tổng nói đi.” Tào Nhất Minh cung kính đứng ở một bên, chờ đợi giao việc.
Chu Thịnh kéo kéo cà vạt trên cổ mình, ngón tay thon dài gây chú ý, anh dừng lại, nhỏ giọng nói “Tối mai để lịch trống cho tôi.”
“Vâng Chu tổng.”
“Ừ, tối nay sửa lại nội dung cuộc họp ngày mai rồi gửi cho tôi.”
“Không thành vấn đề.”
Một lúc sau, Chu Thịnh đứng dậy, ngắm cảnh sắc bên ngoài cửa sổ, nheo mắt nói “Việc thu mua Đồng gia bây giờ ai phụ trách?”
“Giám đốc Lý.”
“Kêu ông ta lên đây.”
“Vâng.”
Sau khi Tào Nhất Minh ra ngoài, Chu Thịnh vươn tay xoa huyệt thái dương, vừa đến nơi anh đã tới công ty ngay, cũng chưa về nhà.
Trong lúc chờ giám đốc Lý, Chu Thịnh gọi điện thoại cho Bắc Bắc.”
“Chào anh Chu tổng.” Trần Tĩnh nghe điện thoại.
Chu Thịnh khẽ khựng lại, hỏi “Bắc Bắc đâu?”
Trần Tĩnh nhìn người đang chụp quảng cáo cách đó không xa, nhỏ giọng nói “Bắc Bắc đang chụp quảng cáo.”
“Khi nào mới xong?”
Trần Tĩnh nhìn đồng hồ, nói “Chắc khoảng nửa tiếng nữa.”
Chu Thịnh hiểu rõ “Lát nữa tôi gọi lại.”
“Vâng, tạm biệt Chu tổng.”
Trần Tĩnh cúp máy, hít một hơi thật sau nhìn người đằng kia, rõ rằng Chu Thịnh không nói gì, nhưng chị ấy cảm thấy anh có một loại uy nghiêm, khiến người ta sợ hãi.
Nói chuyện cũng rất rõ ràng.
Một lúc sau, Bắc Bắc đã chụp xong, Trần Tĩnh đưa điện thoại qua cho cô “Chu tổng mới gọi cho em.”
Ánh mắt Bắc Bắc sáng lên, ngạc nhiên nhìn cô “Thật sao?”
“Ừ.”
Bắc Bắc mỉm cười, cúi đầu xem tin nhắn, quần áo cũng không thay đi ra ngoài gọi điện thoại.
Sau khi Bắc Bắc cúp máy, mỹ mãn nói với Trần Tĩnh “Lát nữa chị đưa em đi công ty nha.”
Trần Tĩnh mỉm cười, cố ý hỏi “Công ty nào?”
Bắc Bắc liếc chị ấy, gằn từng chữ “Chu thị.”
Trần Tĩnh “….Ok, thấy em háo hức muốn gặp chồng, nên chị sẽ đưa em đến Chu Thị an toàn.”
“Cảm ơn chị.”
Hai người nhìn nhau cười, Bắc Bắc thay quần áo ra, chào tạm biệt nhân viên công tác mới rời đi.
Trần Tĩnh đưa cô đến công ty. Buổi sáng anh đã lên máy bay, xuống máy bay thì đến công ty luôn, Bắc Bắc biết chuyện này, cô cho rằng hôm nay anh sẽ không rảnh, nhưng không ngờ Chu Thịnh lại có thời gian, lát nữa bọn họ sẽ đi ăn tối với nhaụ