Bắc Bắc mỉm cười, cũng cảm thấy hành động của mình thú vị “Ai bảo anh luôn gạt em.”
“Anh không có.”
Bắc Bắc hừ lạnh, sắp xếp tài liệu ngay ngắn cho anh, dịu dàng nói “Mau về nhà thôi, ăn xong ăn còn phải tiếp tục công việc đó.”
“Được.” Chu Thịnh vuốt tóc cô, hỏi công việc gần đây của cô, Bắc Bắc đều nói cho anh.
“Đúng rồi, sắp tới em phải đi đóng phim.”
Chu Thịnh “….. Lại đóng phim à?”
Bắc Bắc gật đầu “Hôm qua em mới thấy tin tức, thứ tư tuần sau chính thức khởi động máy.”
Hôm nay là thứ năm, thứ tư tuần sau nghĩ là hai người chỉ ở với nhau chưa đến bảy ngày, nghĩ đến việc này, Chu Thịnh cảm thấy khó chịu “Anh mới về.”
Bắc Bắc cười “Hết cách rồi, kịch bản này lúc anh nằm viện em đã nói với anh rồi mà.”
Chu Thịnh nhướng mày “Nam chính là ai?”
“Người này anh biết.”
“Ai?”
“Thầy Lý Ẩn.”
Chu Thịnh “….. Là người đã kết hôn tham gia game show với em ấy hả?”
“Đúng vậy.”
“Thể loại gì?”
“Thành phố hiện đại.”
Chu Thịnh hít một hơi sâu, “Hết rồi?”
Bắc Bắc bật cười “Anh nói xem, tất nhiên là còn những cái khác, nhưng em không thể nói, sợ anh vừa về đã bị tổn thương.”
Chu Thịnh “….”
Anh thực sự bất lực với vợ của mình.
Hai người cười cười nói nói chuẩn bị rời khỏi công ty, mới vừa đi tới của, Bắc Bắc thấy Tào Nhất Minh vẫn chưa về, ánh mắt nghi ngờ, Bắc Bắc nhỏ giọng hỏi “Trợ lý của anh vẫn chưa về à?”
Chu Thịnh “…. Cậu ấy phải sửa lại tài liệu, buổi họp ngày mai cần dùng đến.”
Bắc Bắc à một tiếng “Nhưng mọi người đều đã tan làm rồi.”
Chu Thịnh im lặng, cuối cùng dưới sự uy nghiêm của vợ mình, anh cho Tào Nhất Minh tan làm.
Bóng đêm nồng đậm, hai người đi đến hầm giữ xe, lái xe rời đi.
Bắc Bắc nhìn ánh trắng buổi tối, nhịn không được cảm khái “Tốt quá.”
Chu Thịnh khẽ cười “Ừ.”
Cảm giác trở về thật tốt, tuy thành phố kế bên cách đây không xa, nhưng khi đã quen một chỗ, bạn chỉ sẽ nhớ đến nó, không muốn rời đi, huống chi thành phố H còn có người yêu và người nhà của Chu Thịnh.
Buổi sáng vừa xuống máy bay, Chu Thịnh cảm thấy không khí trong lành hơn nhiềụ
Hai người nhìn nhau cười, dừng xe ở ven đường, Chu Thịnh mua hai phần cơm tối rồi về nhà ăn.
Về đến nhà, hai người cũng không thân mật với nhau, ngoan ngoãn ăn cơm, Chu Thịnh còn chưa kịp làm gì, đã bị Bắc Bắc đẩy vào thư phòng.
Thời gian nháy mắt trôi qua.
Hôm sau, Chu Thịnh đến công ty, Bắc Bắc cũng không nghỉ ngơi, phải ra ngoài chụp quảng cáo với Trần Tĩnh, buổi chiều mới kết thúc về nhà.
“Sao hôm nay em không tập trung vậy?” Trần Tĩnh liếc mắt nhìn nghệ sĩ của mình.
Bắc Bắc hơi giật mình, chớp mắt hỏi “Có sao?”
“Có.” Trần Tĩnh sắc bén chỉ ra “Trước đây không thấy em như vậy.”
Bắc Bắc sửng sốt, cười khổ “Ừ, hôm nay có chút việc.”
“Có thể nói với chị, đừng để trong lòng.”
Bắc Bắc cười khổ lắc đầu, nhìn Trần Tĩnh “Việc này tạm thời em chưa nói được, đúng rồi phiền chị đưa em về Đồng gia nha.” Nói rồi, Bắc Bắc đọc địa chỉ.
Trần Tĩnh nghe vậy nhướng mày, nghi ngờ nhìn cô “Về Đồng gia à? Bây giờ luôn?”
“Vâng.”
“Có chuyện quan trọng à.”
Bắc Bắc hít sâu, nghiêm túc nói “Có.”