"Không phải." Bắc Bắc mỉm cười "Tôi không có làm cái gì hết."
Cô dừng lại, nhỏ nhẹ nói "Hôm nay tôi đến đây, cũng không có ý gì khác, chỉ muốn hỏi bà một chuyện."
Thân hình mẹ Đồng cứng đờ, lùi về sau một bước "Tao sẽ không nói."
"Nếu Đồng thị phá sản, bà có nói hay không? Nếu bà nói, không chừng tôi sẽ nói Chu Thịnh tha cho Đồng thị."
Mẹ Đồng cười lạnh "Mày mà có bản lĩnh lớn như vậy à, Chu Thịnh cũng không phải một người ăn chay."
Bắc Bắc nghe vậy nhướng mày, định phản bác thì nghe thấy tiếng bước chân truyền đến, giọng nói quen thuộc vang lên "Cũng không chắc, tôi nguyện ý tức giận vì người đẹp."
Bắc Bắc sửng sốt, kinh ngạc quay đầu lại nhìn, "Sao anh lại..." Câu kế tiếp còn chưa nói ra đã bị Chu Thịnh cướp lời, "Trước tiên buông bà Đồng ra đi em."
Nhìn vào mắt Bắc Bắc, Chu Thịnh nhỏ giọng nói "Ngoan, buông ra đi, chúng ta từ từ nói chuyện."
Bắc Bắc chớp mắt, im lặng một lúc rồi bỏ tay ra khỏi quần áo bà ta, người cũng lui về phía sau một bước, đứng song song với anh.
Mẹ Đồng nhìn hai người, cười lạnh "Hai người đây là đang xâm phạm quyền riêng tư."
Chu Thịnh đưa tay ôm lấy bả vai Bắc Bắc, cong khóe môi "Phải không, vậy lúc bà Đồng làm những chuyện đó, có tính là trái pháp luật không?"
Sắc mặt bà ta cứng đờ, trừng mắt nhìn Chu Thịnh "Tôi không biết cậu đang nói bậy bạ cái gì."
"Phải không." Chu Thịnh không để ý nói "Chắc bà quen Vu Quân chứ nhỉ?"
Chu Thịnh không để ý sắc mặt của mẹ Đồng, chỉ cúi đầu nhìn Bắc Bắc "Em ra ngoài phòng khách ngồi nha?""
"Không đi, em muốn ở đây."
Chu Thịnh bất đắc dĩ cười, trong mắt tràn đầy sự cưng chiều "Được rồi, vậy thì ở lại giải quyết với anh."
"Em hỏi trước hay là anh."
Bắc Bắc suy nghĩ rồi nói "Anh trước đi." Cô nghĩ với câu hỏi của cô, mẹ Đồng sẽ không nói ra sự thật, đối với chuyện này Bắc Bắc đã có tính toán, nếu như không hỏi được, thì.... Đi hỏi ba Đồng vậy, chắc chắn ông ta biết mẹ ruột của cô là ai.
Chu Thịnh vỗ đầu cô, dịu dàng tra lời "Ừ."
Chu Thịnh hỏi một loạt vấn đề khiến mẹ Đồng không phản ứng kịp, cũng không kịp trả lời, chưa đến năm phút, Chu Thịnh đã có câu trả lời mình mong muốn.
Anh nhìn mẹ Đồng mỉm cười "Biết mình vừa nói gì không?"
Câu hỏi của Chu Thịnh rất nhanh, bà ta không tính trả lời, đôi khi cũng tự phản bác lại, còn Chu Thịnh đã lập một cái bẫy, chỉ chờ bà ta nhảy vô.
Chờ Chu Thịnh hỏi xong, mẹ Đồng mới hoảng sợ phản ứng lại, hình như bà ta mới nói gì đó.
Mẹ Đồng hung tợn trừng mắc Chu Thịnh "Cậu có biết mình đang hỏi cái gì không vậy? Tôi không có làm."
Chu Thịnh mỉm cười, lấy điện thoại trong túi quần ra "Mọi người nghe rõ rồi chứ, vào đi."
Bên kia truyền đến một loạt âm thanh, mỉm cười "Không hổ là Chu tổng, năng lực này không đi làm cảnh sát quả thật phí phạm."
Chu Thịnh cười "Vậy à, việc tiếp theo nhờ cảnh sát các người."
Bắc Bắc nhìn cảnh sát đi từ phía sau, yên lặng kéo áo Chu Thịnh "Em đến đồn cảnh sát hỏi à?"
Chu Thịnh bật cười, vỗ đầu cô "Bà ta sẽ không nói."
Bắc Bắc giật mình "Em cũng biết vậy." Một lát sau, Bắc Bắc nhỏ giọng nói "Nhưng em vẫn ôm một chút hy vọng."