⬅ Trước Tiếp ➡
Bắc Bắc cười khẽ, hôm nay cô không lái xe, nói đúng hơn là cô không có bằng lái xe. Lái thì cô lái được nhưng không dám không có bằng mà chạy nhong nhong ở ngoài, Bắc Bắc đeo khẩu trang và mũ lên ra ngoài bắt taxi.
Địa điểm Manh Manh hẹn không xa, ngồi xe khoảng hai mươi phút là đến, là một khu trung tâm thương mại trong thành phố.
Lúc Bắc Bắc đến, Triệu Manh Manh vẫn chưa có mặt, cô nhìn người xung quanh đi tới đi lui một hồi, mới đi vào tiệm tà sữa bên kia, thuê một phòng nhỏ, tiệm trà sữa ở đây đều có phòng riêng, thuận tiện cho những khách hàng muốn sự riêng tư.
Bắc Bắc thuê phong dành cho hai người.
Chờ đến khi Manh Manh đến, đồ uống Bắc Bắc gọi cũng được mang ra, “Cảm ơn.”
Người phục vụ nghi ngờ nhìn hai người, đột nhiên hai mắt trợn lên, nhỏ giọng hỏi “Có thể ký tên cho tôi không?”
Bắc Bắc bật cười, cong môi “Được.”
Người phục vụ dừng lại, nhỏ giọng nói “Để tôi đi lấy sổ.”
Manh Manh gật đầu “Đi đi, chúng tôi sẽ không đi đâu, xin cô đừng nói ra nhé.”
“Được ạ.” Người phục vụ kích động trả lời, khiến hai người bất ngờ, Manh Manh còn đỡ, nhưng Bắc Bắc là lần đầu tiên được người khác xin chữ ký.
Một lúc sau người phục vụ đã trở lại, cầm một cuốn sổ xinh đẹp đưa hai người ký tên, vui mừng đi ra ngoài.
Bắc Bắc và Manh Manh nhìn nhau cười, yên tâm ăn uống.
“Mau nói cho chị biết mọi chuyện là như thế nào?” Manh Manh nhịn không được nhiều chuyện.
Bắc Bắc bất lực nhìn cô ấy “Muốn biết à?”
“Muốn chứ, không thì đã không hỏi em.”
Bắc Bắc trầm ngâm một lúc, cũng không giấu diếm nói với cô ấy, dù Bắc Bắc có nói với Manh Manh hay không cũng không có gì khác biệt, dù gì Trần Tĩnh cũng biết, mà Manh Manh lại là bạn thân của cô, nói cũng không sao.
Cô chưa bao giờ để ý người khác nhìn mình như thế nào, đối với chuyện cô không phải con của Đồng gia, cũng không có gì phải giấụ
Sau khi Manh Manh nghe xong im lặng một lúc lâụ Cô ấy vô cùng tức giận nhìn Bắc Bắc nói “Đồng gia dám đối xử với em như vậy?? Cũng con mẹ nó quá đáng đi, nếu như em không phải con gái ruột của bà ta thì ít ra cũng là con gái của ông ta, cùng cha khác mẹ thì đã làm sao, đây cũng không phải lỗi của em ”
Manh Manh nói xong tức giận vô cùng.
Cô ấy thật sự hết chỗ nói với gia đình này, sao trên thế giới lại có một người xấu xa như thế chứ.
Bắc Bắc uống một ngụm trà sữa, gật đầu nói “Không biết.”
Dù sao từ nhỏ đến lớn, bất kể mẹ Đồng và bốn người chị kia đối xử với cô ra sao, ba Đồng chưa bao giờ chỉ trích mấy người đó, cũng sẽ không bảo vệ cô, ngoài dì giúp việc ra thì không ai đối xử tốt với cô cả.
Bắc Bắc cũng có chút ấn tượng với bà nội, nhưng bà ấy không bao giờ cho cô vẻ mặt tốt.
Manh Manh uống một hớp trà chanh, nhịn không được chửi thề “Người thân như vậy không có còn hơn, cũng may em vẫn còn Chu tổng.”
Bắc Bắc ừ ừ gật đầu “Chị nói rất đúng.”
Cô thở dài, cảm thán “Chỉ là khi em tưởng tượng đến những chuyện trước đây, sẽ cảm thấy rất khó chịụ”
Manh Manh nhìn vẻ mặt của cô, đau lòng nói “Đừng khó chịu, lát nữa chị với em đi shopping, nghe nói mua sắm có thể khiến tâm trạng phụ nữ tốt lên.”

⬅ Trước Tiếp ➡