⬅ Trước Tiếp ➡
Chu Thịnh gật gật đầu, "Cô hỏi đi."
Nghe vậy, trong mắt Bắc Bắc hiện lên một tia kinh ngạc, ngửa đầu nhìn Chu Thịnh nói, "Anh phải đảm bảo, nhất định phải trả lời thành thật, không được nói dối tôi."
Chu Thịnh "....Hửm?"
Bắc Bắc nhìn đôi mắt thâm thúy của Chu Thịnh, đem câu nói lặp lại lần nữa, tuy nhiên cô cũng không biết dũng khí ở đâu, khiến cô muốn cùng Chu Thịnh nói chuyện, lời muốn nói cứ hết lần này đến lần khác đi ra.
Chu Thịnh ngây người vài giây, cong môi cười nhạt, "Được."
Nói xong, trên mặt Bắc Bắc liền lóe lên ý cười không rõ, nụ cười kia làm Chu Thịnh có chút hối hận, anh cảm thấy vấn đề Bắc Bắc muốn hỏi, chắc sẽ không đơn giản.
Hai người đi vào văn phòng, Tào Nhất Minh hỏi Bắc Bắc muốn uống gì rồi phi nhanh như một cơn gió đi ra ngoài, để lại không gian cho hai người bọn họ.
Bắc Bắc chớp mắt nhìn Chu Thịnh hỏi, "Vì sao anh lại tốt với tôi như vậy?"
Chu Thịnh nhướng mày, đối với vấn đề này, anh vẫn có thể trả lời "Cô là vợ của tôi, tôi sẽ không tốt với cô sao?"
Bắc Bắc "..." Cô liếc Chu Thịnh một cái, "Tôi không phải có ý này, chúng ta căn bản không có tình cảm với nhau, anh vì sao muốn cưới tôi."
Dứt lời, văn phòng liền yên tĩnh, hô hấp của hai người cũng nhẹ đi rất nhiềụ
Bắc Bắc cắn môi dưới, có chút hối hận.
Chu Thịnh liếc vẻ mặt quẫn bách của cô, cảm thấy có chút buồn cười, chung quy vẫn là một tiểu cô nương, không biết che giấu biểu cảm của mình. Anh hắng giọng một tiếng, khẽ ho, Chu Thịnh khom lưng cúi sát nhìn mặt cô, mỉm cười hỏi, "Muốn biết?"
Bắc Bắc "....." Chớp chớp mắt, nhìn khuôn mặt gần trong gang tấc, cô ấp úng nói, "Muốn."
Chu Thịnh cười, dừng một chút, "Vậy nói cho cô biết cũng không sao."
Nháy mắt, đôi mắt của Bắc Bắc sáng lên, "Anh nói đi."
Chu Thịnh lấy hơi, chuẩn bị nói, cửa liền bị người đẩy ra, "Chu tổng, Đồng tiểụ...." Câu tiếp theo, liền nghẹn trong họng, cách đó không xa Tào Nhất Minh thấy tư thế ái muội của hai người, đáy lòng thầm cầu nguyện, xong rồi xong rồi, phá chuyện tốt của Chu tổng.
Trong lòng nghĩ như vậy, nhưng động tác như cũ rất nhanh, hắn duỗi tay đóng cửa lại, trong miệng còn nói, "Hai người cứ tiếp tục tiếp tục...."
"Ầm" một tiếng, cửa lần nữa được đóng lại.
Mà hai người trong phòng, lúc này lại thần giao cách cảm cùng tách nhau ra, không dựa gần như vậy.
Bắc Bắc quay đầu nhìn đi nơi khác, lỗ tai ửng đỏ, "Tôi qua bên kia ngồi một lát."
Chu Thịnh nhìn hai tai cô đỏ lên, ánh mắt hơi trầm xuống, cảm thấy có chút không nói nên lời.
"Được."
Bắc Bắc ngồi trên ghế sô pha, trên mặt bàn còn có một số tài liệu, cô nhịn không được tò mò, xem cũng không hiểụ
Về phần Chu Thịnh, lúc này cũng trở về bàn làm việc, gọi điện thoại cho Tào Nhất Minh đang ở bên ngoài, "Đem đồ ăn vào."
"Vâng."
Lúc này Tào Nhất Minh thông minh, đưa tay gõ gõ cửa, được cho phép mới đẩy cửa đi vào, đem ly nước cẩn thận cho Bắc Bắc, "Đồng tiểu thư mời dùng."
Bắc Bắc hơi mỉm cười, "Cảm ơn."
Tào Nhất Minh mang một ly cà phê đến, đi về phía Chu Thịnh.
"Chu tổng."
Chu Thịnh ngước lên, liếc hắn, "Cậu vừa kêu Bắc Bắc là gì?"
Tào Nhất Minh "....A?" Hắn ngẩn ra, nhanh chóng phản ứng, "Chu thiếu phu nhân."

⬅ Trước Tiếp ➡