Xử lý hết mọi chuyện, hai người đi về phòng của mình, Bắc Bắc ở tầng trên, Trần Tĩnh ở phòng gần cửa sổ, nghe nói chỗ đó dành cho người đại diện và trợ lý.
Một nhân viên công tác mỉm cười sắp xếp “Cô Đồng, phòng của cô ở đây, đối diện là phòng của biên kịch, thuận tiện cho hai người thảo luận kịch bản, phía chéo đối diện là phòng của nam chính, nguyên tầng này đã được bao trọn.”
Bắc Bắc hiểu rõ, gật đầu nói cảm ơn “Phiền anh rồi.”
Cô mang hành lý vào trong phòng, lúc sau Trần Tĩnh đến nhìn phòng của Bắc Bắc, không khỏi thở dài “Phòng không tệ, ánh mắt trời chói chang.”
Bắc Bắc bật cười “Chắc chị cũng vậy chứ.”
Trần Tĩnh gật đầu “Đoàn làm phim này rất có tiền, không cần lo lắng.”
Bắc Bắc “...”
Trần Tĩnh mỉm cười nói “Huống chi các em còn phải đến vùng núi diễn, kinh phí của đoàn phim chắc tiêu phí không ít.”
Bắc Bắc “Hình như vẫn chưa quyết định chỗ quay.”
“Đúng vậy, quay xong cảnh bên này đã, rồi mới quay cảnh trong núi, lúc đó chắc em sẽ thê thảm lắm.”
Bắc Bắc “.... Chị vẫn nên im lặng đi.”
Trần Tĩnh mỉm cười “Lúc đó chị sẽ chụp lại dáng vẻ của em cho cư dân mạng xem, để mọi người biết tiểu tiên nữ của bọn họ đáng thương cỡ nào.”
Bắc Bắc trợn trắng mắt, không trả lời chị ấy.
“Nghỉ ngơi đi, buổi tối ra ngoài ăn cơm không?”
“Có chứ, chị đi nói một tiếng với đạo diễn chúng ta tới rồi đi.”
“Ừ chị biết rồi.”
Sau khi Trần Tĩnh rời đi, Bắc Bắc thay quần áo, đi vào nhà vệ sinh tắm rửa một lúc, mùa hè vừa đến cả người toàn là mồ hôi, thật không thoải mái. Sau khi tắm rửa xong cô lên giường đi ngủ. Nghỉ ngơi dưỡng sức.
Bắc Bắc ngủ một giấc đến giờ ăn cơm, 6 giờ, Trần Tĩnh đến gõ cửa cô mới tỉnh dậy.
Xoa đầu tóc lộn xộn, Bắc Bắc mở cửa ra “Chị chờ em chút, em thay quần áo đã.”
“Không cần vội.” Trần Tĩnh nhìn dáng vẻ của cô, nhịn không được đùa “Tốt xấu gì em cũng phải giữ hình tượng chứ.”
Bắc Bắc ngước mắt nhìn chị ấy “Ở trong phòng thì chú ý như thế nào đây?”
Trần Tĩnh “....” Quên đi, cô không phản bác được.
Hai người thu thập xong chuẩn bị xuống lầu kiếm chút đồ ăn, lúc đang đứng chờ thang máy, thang máy dừng lại, Bắc Bắc ngước mắt nhìn người bên trong thang máy, thoáng giật mình.
Lê Mẫn và trợ lý nhìn hai người trước mặt, rồi cùng Bắc Bắc bốn mắt nhìn nhau, hai người thoáng thất thần.
Vẫn là Trần Tĩnh phản ứng lại, khẽ ho nói “Biên kịch.”
Bắc Bắc chớp mắt, ngây ngô chào “Xin chào.”
Lê Mẫn gật đầu, nhìn chằm chằm cô hai giây, thu mắt nói “Chào em, em là Đồng Bắc Bắc đúng không?”
“Đúng ạ.”
Lê Mẫn nhàn nhạt mỉm cười “Tính ra ngoài ăn cơm hả?”
“Vâng, vừa mới xuống máy bay không lâụ”
“Vậy sao, hẹn gặp lại.”
Bắc Bắc “....” Nhìn thân ảnh Lê Mẫn và trợ lý biến mất ở cửa thang máy, Bắc Bắc mới hậu tri hậu giác nói thầm “Sao em cảm thấy... Biên kịch hơi lạnh lùng nhỉ?”
Trần Tĩnh bật cười “Em không phải cảm giác, lạnh lùng thật mà.”
“Quên đi, đi ăn cơm thôi.”
“Ok.”
Bởi vì thân phận của Bắc Bắc nên hai người không đi dạo được, tìm một quán ăn gần đó rồi nhanh chóng quay trở về khách sạn.
Lúc Bắc Bắc vừa về thì trợ lý đạo diễn đã thông báo mở cuộc họp.