Bắc Bắc cúi đầu lấy khẩu trang tɾong túi ra đe0 lên, sau khi đe0 xong, lúc này cô mới liếc mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, phía sau khẩu trang môi hơi mím lại, cô không vui chút nào.
Cô quay đầu nhìn tập đoàn Chu thị ngày càng xa, vươn tay xoa giữa lông mày.
Thực ra cô không muốn tức giận, nhưng tɾong h0àn cảnh vừa rồi, Bắc Bắc không thể không giận Chu Thịnh, rõ ràng là cô muốn biết chuyện, vậy mà anh lại giấu cô. Bắc Bắc biết suy nghĩ của anh, nhưng biết là một chuyện, bản thân có thể tiếp thu được hay không lại là chuyện khác, cô muốn biết nhưng anh lại tiếp tục gạt cô.
Cho nên mới có tình huống như bây giờ.
Cô cúi đầu lấy đïện thoại ra, nhắn vào tɾong group nhóm.
Bắc Bắc Mọi người có ở ký túc xá không?
Lý Mai Có tớ, cậu về hả, đã lâu rồi tớ chưa gặp cậụ
Bắc Bắc bật cười, cong môi trả lời lại tin nhắn Đúng vậy, đang đi trên xe nè, chắc khoảng nửa tiếng nữa đến trường học, mọi người đã ăn cơm chưa, có muốn ăn gì không, tớ mua về.
Mới khai giảng nên chắc mọi người đều ở trường học.
Tiểu Ngư Được nha, tớ muốn ăn bánh kem, mua mấy cái bảnh nhỏ nhỏ cho tớ nha.
Bắc Bắc Hai đứa còn lại đâu, muốn ăn cái gì?
Ba người nói món mình muốn ăn xong, Bắc Bắc ghi nhớ rồi xuống xe, cô đi mua từng thứ rồi mới về trường học.
Cũng may trường học hôm nay không có nhiều người, thời tiết hôm nay quá nóng, mọi người đều ở ký túc xá bật máy lạnh.
Bắc Bắc gõ cửa, khóe môi nhếch lên đẩy cửa đi vào “Hello, tớ về rồi đây.”
“A a a a ” Lý Mai là người đầu tiên chạy đến, nói “Chào mừng Bắc Bắc trờ về, thế nào thế nào?”
“Cái gì thế nào?” Bắc Bắc đưa đồ tɾong tay cho cô ấy, vẻ mặt mờ mịt hỏi.
Lý Mai quan sát cô từ trên xuống dưới “Đóng phim đó, chúng tớ rấtmuốn đến thăm ban.”
Bắc Bắc bật cười, cong cong khóe môi “Được thôi, chừng nào cậu muốn đến thì đến.”
Lý Mai suy nghĩ “Mà…. Khi nào cậu đóng phim lại với Lê Tiêu thì tớ đi, anh ấy là nam thần của tớ.”
Bắc Bắc “…. Không phải chứ.”
Tiểu Ngư đi từ nhà vệ sinh ra, cầm lấy một phần bắt đầu ăn, gật đầu khen ngợi “Chúng tớ chỉ muốn tiếp xúc với Lê Tiểu thôi, khi nào thì cậu đóng phim với Lê Tiêu tiếp vậy?”
Bắc Bắc trợn mắt nhìn cô ấy “Có lẽ không có cơ hội nữa.”
Ba người tɾong ký túc xá đồng thời rên ɾỉ “Cậu cố đi mà.”
“Bắc Bắc chăm chỉ như vậy nói không chừng có thể.”
“Đúng vậy, nếu vậy thì chúng ta có thể thăm ban ”
Bắc Bắc đối với ba người hơi bất lực “Thích Lê Tiêu như vậy hả?”
“Thích lắm, nam thần mà.”
“Là bạch nguyệt quang tɾong lòng tớ.”
“Là nam thần của tớ.”
Bắc Bắc “….. Vậy các cậu có muốn chữ ký không?”
Ánh mắt ba người sáng lên “Được hả, nhưng mà cậu vẫn nên tranh thủ đóng phim với Lê Tiêu lần nữa đi, như vậy chúng tớ mới được gặp anh ấy.”
Bắc Bắc “…. Tớ sẽ cố.”
Bốn người ngồi tɾong ký túc xá nói chuyện ồn ào, nhân tiện đem đồ ăn của Bắc Bắc mua về ra ăn.
Ăn xong, trời cũng đã tối.
Tiếu Ngư nhìn Bắc Bắc “Tối nay cậu có ở lại ký túc xá không?”