Sau khi về ký túc xá, Bắc Bắc không do dự tắm rửa rồi đi ngủ. Lâu rồi không có về trường học nên cô có chút không thích ứng được.
Tắm rửa xong, ký túc xá tiếp tục sôi nổi trò chuyện, bốn người hợp lại như một cái chợ, mà toàn là Bắc Bắc nghe ba người họ nói chuyện, kể những chuyện xảy ra tɾong trường học, các bạn cùng lớp như thế nào, ai yêu nhau rồi chia tay, nguyên nhân là như thế nào, tóm lại buổi tối ở ký túc xá nữ có rấtnhiều chuyện để nói.
Bắc Bắc nghe một lúc thì thấy buồn ngủ, chỉ là lúc muốn ngủ thì dưới lầu vang lên tiếng hét chói tai, mọi người tɾong ký túc xá đều ngẩn người, Lý Mai ở dưới chạy ra ngoài mở cửa, âm thanh bên ngoài còn lớn hơn nữa, cãi cọ ồn ào, giọng nam giọng nữ dưới lầu truyền lên.
Bắc Bắc dừng một chút, hỏi “Dưới lầu có chuyện gì vậy?”
“Có người tỏ tình.” Tiểu Ngư nhìn rồi nói “Ở dưới có không ít hoa hồng, còn xếp thành hình trái tim, sao lúc chúng ta về lại không thấy vậy ta.”
Lý Mai vẫn còn ở bên ngoài hành lang, hành lang nơi đây đã chật kín người, ai cũng chen chúc xem náo nhiệt.
“Không tệ.”
“Là ai tỏ tình vậy.”
“Chờ tớ nhìn kỹ đã.”
Tầng lầu ký túc xá của bọn cô không cao lắm, nên vẫn có thể nhìn rõ ai đang ở dưới lầụ”
“Ai ai ai.”
“Ai vậy?”
“Là đàn anh, đàn anh bốn ”
Bắc Bắc gật đầu “Không quen.”
Lý Mai quay đầu lại nhìn Bắc Bắc “Cậu không ở đây nhiều tất nhiên không biết rồi, đây chính là một người rấtnổi tiếng ở trường học chúng ta, đặc biệt là chuyên ngành của tụi mình, thành tích rấttốt, nhưng hình như anh ta đã nộp đơn đi du học rồi, bộ muốn tỏ tình với ai hả?”
“Không biết.”
Dưới lầu có rấtnhiều người ồn ào.
Bắc Bắc nghe thấy những âm thanh ồn ào đó, cảm thấy tuổi trẻ thật tốt.
Bỗng nhiên cô nghĩ đến chuyện của mình và Chu Thịnh, cơn buồn ngủ lập tức tiêu tan, dưới lầu ồn ào như vậy Bắc Bắc cũng đã tỉnh được phần nào, cô lấy đïện thoại ra nhìn, trên đó chỉ có tin nhắn chúc ngủ ngon của Chu Thịnh gửi đến.
Suy nghĩ một lúc, Bắc Bắc nhìn đïện thoại rồi lại nghĩ đến bản thân.
Thật ra chuyện buổi chiều cô có thể hiểu được, thậm chí biết tại sao Chu Thịnh lại làm như vậy, cho nên…. Bắc Bắc vò đầu, không biết mình tức giận cái gì, hình như hơi ra vẻ thì phải.
Cô khựng lại, nghe âm thanh ồn ào bên ngoài, hình như là tỏ tình thành công rồi. Những câu nói hôn đi hôn đi cứ thế truyền vàp tai cô.
Bắc Bắc nhìn đồng hồ, im lặng một hồi, bỗng nhiên bật dậy khiến cho Tiểu Ngư chuẩn bị lên giường ngủ giật mình.
“Bắc Bắc cậu làm gì vậy? Đi xem náo nhiệt hả?”
Bắc Bắc lắc đầu, mặc quần xong xuôi mới nói “Đột nhiên tớ nhớ ra một chuyện, cần phải về nhà gấp.”
“À?” Tiểu Ngư kinh ngạc nhìn cô “Rất gấp sao?”
Bắc Bắc gật đầu “Hơi lo lắng, tối nay nhất định phải về.”
Tiểu Ngư nhìn đồng hồ “Bây giờ đã 11 giờ rồi. Bây giờ mà về thì không an toàn đâụ”
Bắc Bắc nghe vậy thì suy nghĩ “Không sao, tớ gọi xe là được mà, khi nào lên xe sẽ gửi ảnh cho cậu, về nhà tớ cũng sẽ nhắn tin cho cậụ”
Tiểu Ngư gật đầu “Ok, vậy cậu nhớ chú ý an toàn nha, ngày mai lại đến trường học nhé.”