⬅ Trước Tiếp ➡
Trần Tĩnh hơi híp mắt quan sát, đột nhiên quay đầu nhìn Bắc Bắc, kinh ngạc đánh giá cô.
"Sao thế?"
Trần Tĩnh chỉ tay "Người kia vừa nhìn em."
"Ồ." Bắc Bắc không thèm để ý, cúi đầu xuống nhìn đïện thoại không có tín hiệụ Bên này còn có một chút khiến mọi người không thích ứng được, chính là h0àn toàn không có mạng. Có lúc gọi đïện thoại liên tục bị cắt đứt, tín hiệu lúc có lúc không.
"Sao lại không có tín hiệu rồi."
Trần Tĩnh ". . . . . . . . . . . . . . . . Em không đi xem à? Phía đạo diễn Tống đến rồi, Lê Mẫn cũng qua đó rồi."
Nghe vậy, tay cầm đïện thoại của Bắc Bắc dừng lại, ngẩng đầu nhìn qua. Ở giữa nhóm người kia là một người đàn ông, mặt mũi cô không làm sao nhìn rõ được. Bắc Bặc bị cận nhẹ, xa quá thì căn bản không nhìn rõ được, cho nên chỉ có thể biết đại khái chiều cao và một chút diện mạo.
Cô nhe0 nửa mắt nhìn "Em qua đó xem thử."
Trần Tĩnh gật đầu, kéo tay Bắc Bắc nói "Lát nữa nhìn thấy cái gì, em đừng kích động nhé."
Bắc Bắc ngẩn ra, kinh ngạc hỏi chị "Ý gì đây?"
Trần Tĩnh mím môi "Em qua đó xem thì biết." Diện mạo của người kia, Trần Tĩnh nhìn rấtrõ ràng. Nếu như cô không hoa mắt thì sao lại cảm thấy người đàn ông kia, mặt mày sao lại hơi giống với Bắc Bắc chứ.
Lắc lắc đầu, Trần Tĩnh vẫn cảm thấy mình cứ như điên khùng vậy. Không thể vì Bắc Bắc không phải con ruột của nhà họ Đồng thì cảm giác cô và người đàn ông cách đó không xa trông giống nhau được.
Bắc Bắc ngây ngốc một lát rồi mới bồn chồn đi qua bên kia. Còn chưa đến gần mà Bắc Bắc đã nghe tiếng của đạo diễn Tống. Tiếng của đạo diễn Tống xem ra không tệ, giống như vui mừng, ngay cả giọng điệu của Lê Mẫn ở bên cạnh cũng nhẹ nhàng đi nhiềụ
Do dự một lúc, Bắc Bắc mới lững thững đi tới. Vừa đúng lúc, đạo diễn Tống ngẩng đầu nhìn cô, vội vàng vẫy tay về phía Bắc Bắc "Bắc Bắc nhanh lại đây, giới thiệu cho cô một người."
Bắc Bắc gật đầu, đi đến "Vâng ạ."
Đạo diễn Tống giới thiệu hai người với nhau "Đây là nhà đầu tư của bộ phim chúng ta Tần Tuấn. Đây là nữ chính Đồng Bắc Bắc." Đạo diễn Tống cười khà khà giới thiệu thân phận hai người, h0àn toàn không chú ý đến khi Bắc Bắc nghe thấy hai chữ Tần Tuấn đã thay đổi vẻ mặt.
"Sao thế?" Đạo diễn Tống nói xong mới phản ứng lại, hai người trước mặt không hề lên tiếng.
"Bắc Bắc, đừng dọa tôi chứ?"
Bắc Bắc thất thần nhìn người đàn ông trước mặt. Xem như cô đã hiểu ý của Trần Tĩnh nói là gì rồi. Không chỉ là Trần Tĩnh nhìn ra, ngay cả bản thân Bắc Bắc cũng cảm thấy hoang mang . . . . . . . . . . . cô và người đàn ông trước mặt nhìn hơi giống nhaụ
Kiểu quen thuộc này thật khiến cô thấy sợ hãi.
Sao lại có thể cảm thấy, người lần đầu tiên gặp mặt lại trông giống mình chứ. Cái cảm giác về khuôn mặt này làm cô cực kỳ kinh ngạc.
Hai người đối diện nhìn nhau, không ai nói với ai câu nào.
May là đạo diễn Tống đẩy nhẹ Bắc Bắc, cô mới hồi phụctinh thần, cúi đầu nhìn mũi chân của mình, hắng giọng "Chào chú "
Tần Tuấn gật đầu, giọng nói trầm thấp vang lên "Chào cháu " Hơi khàn, kiểu cảm giác của người đàn ông trung niên.

⬅ Trước Tiếp ➡