“Xin lỗi đạo diễn. Làm lại một lần đi, nhất định tôi làm được.”
Đạo diễn Tống cau mày nhìn Bắc Bắc “Bắc Bắc có tâm sự gì không? Làm sao mà mãi không tập trung thế?”
Bắc Bắc gật đầu “Sẽ không như vậy nữa đâu ạ. Bây giờ quay thêm một lần nữa đi.”
“Được. Quay lại.”
May mắn ý chí của Bắc Bắc khá vững vàng. Trong lần quay tiếp the0 mặc dù cũng có xuấthiện hai lần sai sót nhưng nói tóm lại là vẫn ok.
Một ngày quay phim kết thúc, Bắc Bắc đi thẳng về phía Lê Mẫn. Đứng trước mặt Lê Mẫn, Bắc Bắc đã nghĩ về chuyện buổi chiều, cuối cùng thời khắc này đưa ra một quyết định.
“Chị Mẫn.”
Lê Mẫn ngước mắt nhìn cô “Có chuyện muốn hỏi chị?”
“Vâng. Có tiện đi dạo nói chuyện không ạ?”
Lê Mẫn gật đầu “Được.” Chị ngưng lại nói “Cần đi thay quần áo không? Chị ở bên kia đợi em.”
Bắc Bắc nhìn về phía Lê Mẫn chỉ, suy nghĩ chốc lát rồi gật đầu “Được ạ. Chị Mẫn qua bên đó trước đi, rồi em qua ngay.”
“Ừm.”
Bắc Bắc đi thay quần áo, Trần Tĩnh vội vã đi tới “Sao thế? Em muốn nói Lê Mẫn chuyện gì?”
Nghe vậy, Bắc Bắc nhìn chằm chằm chị một lúc “Chị Tĩnh.”
“Sao sao? Biểu cảm của em sao nghiêm túc thế?”
Bắc Bắc cúi đầu, khẽ nói “Chút nữa chị trông chừng xung quanh giúp em. Em và chị Mẫn cần nói chuyện.”
Trần Tĩnh thở dài “Quyết định bây giờ đi?”
“Vâng.” Nếu như cô không hỏi kỹ, thì thật sự không cam lòng chút nào, cũng không từ bỏ được. Một khi đã xác định rồi, Bắc Bắc muốn được biết. Từ lúc trưa khi nhìn thấy Tần Tuấn, Bắc Bắc cảm thấy Tần Tuấn và Lê Mẫn nhất định biết điều gì đó. Nếu không Tần Tuấn sẽ không vượt ngàn dặm xa xôi chạy đến đây, chỉ vì muốn xem tình hình quay phim của đoàn làm phim.
Phải biết là lúc quay phim ở thành phố, Tần Tuấn không hề xuấthiện lần nào. Bây giờ ở nơi he0 hút này thì Tần Tuấn lại xuấthiện, chuyện này rấtrấtkhông bình thường.
Đêm khuya yên tĩnh. Điều tuyệt vời duy nhất ở chỗ này quay phim chính là không khí tɾong lành, bầu trời đầy sao sáng, rấtđẹp.
Gió đêm thổi, trên người Bắc Bắc khoác một cái áo khoác mỏng manh, vẫn có thể cảm nhận được sự man mát. Hai người đứng bên cạnh nhau, nhất thời đều không nói chuyện.
Im lặng một lúc, Lê Mẫn mới hỏi “Không phải có chuyện muốn hỏi chị sao? Sao lại không hỏi nữa?” Giọng điệu của chị nhẹ nhàng, không hề giống với biểu hiện bình thường của Lê Mẫn kia.
Bắc Bắc ‘vâng’ một tiếng, khẽ nói “Em cho rằng chị Mẫn biết em muốn hỏi gì, sẽ chủ động nói chứ.”
Lê Mẫn cười, đi đến phía tảng đá to ngồi lên trên “Có thể đoán ra một chút nhưng không dám chắc.” Chị nhìn đôi mắt tɾong ve0 của Bắc Bắc, dịu dàng nói “Bắc Bắc, em hỏi đi.”
“Em hỏi thì chị sẽ nói không?”
“Có thể nói thì chị sẽ nói hết.”
Bắc Bắc khẽ cười, xoa mi tâm rồi hỏi “Người đàn ông trưa nay đến là ai? Chuyện này có thể nói không?” Ngừng lại, Bắc Bắc nói thêm “Không phải hỏi tên. Mà là mối quan hệ giữa ông ta và chị.”
Lê Mẫn sửng sốt, không thể không bái phụcđộ linh cảm của Bắc Bắc.
“Vấn đề này, câu hỏi thật sự là đặc biệt.” Chị không hề che dấu gì cả, nói “Là em rể của chị.”
Bắc Bắc gật đầu, suy nghĩ rồi hỏi “Em gái chị là?”
Lê Mẫn cười như không cười nhìn Bắc Bắc “Muốn biết?”
“Vâng.” Cô không giấu diếm.
Lê Mẫn nghĩ ngợi, thở dài nói “Bắc Bắc.”
“Vâng?”