⬅ Trước Tiếp ➡
Mặt rấttrắng, trắng đến mức độ người thường không tưởng tượng nổi.
Cô ngơ ngác nhìn, khó có thể tưởng tượng Lê Miên đã không thể nhìn thấy nữa.
Tần Tuấn đỡ người ra, cô ngập ngừng, khàn giọng hỏi "Mất khả năng nhìn từ khi nào?"
"Sau khi trở về."
Bắc Bắc gật đầu, người run run.
Chu Thịnh cầm tay cô, để cô lấy lại bình tĩnh.
Trong lúc nhất thời, phòng trở nên im lặng. Một lát sau, Bắc Bắc chợt há miệng hỏi "Cô có khỏe không?"
Tay Lê Miên quơ lung tung tɾong không trung, dường như đang muốn tìm Bắc Bắc. Suy nghĩ một lát, Bắc Bắc vươn tay ra. Tay cô bị Lê Miên bắt được, tay bà man mát lành lạnh, gân xanh gồ lên trên mu bàn tay, rấttrắng, trắng không có chút hồng hào nào.
Cô rũ mắt nhìn, qua một lúc, chợt nghe thấy một giọng nói khàn khàn vang lên bên tai "...Khỏe..." Chữ "khỏe đó được thốt ra một cách khó khăn.
Cô nhìn Lê Miên, không biết nên phản ứng như thế nào.
Tần Tuấn trấn an Lê Miên, khẽ nói "Dây thanh quản của cô ấy đã bị thương tổn nên giọng mới vậy, nói chuyện hơi khó."
Bắc Bắc nhìn Lê Miên, khóc tɾong im lặng. Mắt không nhìn được, dây thanh quản bị tổn thương, rốt cuộc Lê Miên đã trải qua những chuyện gì, chịu bao nhiêu khó nhọc mới trở thành dáng vẻ như bây giờ?
Há miệng thở dốc, Bắc Bắc lại hỏi "Mắt không chữa được nữa ư?"
"Vẫn đang điều trị, nhưng không có nhiều hy vọng." Tần Tuấn nói "Cô ấy không thích có người tới gần nên bác sĩ cũng không vào được." Vì chuyện tɾong quá khứ, Lê Miên tự nhốt mình tɾong không gian riêng, người bình thường không thể tiếp cận, dù là bác sĩ cũng không thể. Vậy nên việc điều trị của Lê Miên đều nhờ sự quan sát của Tần Tuấn hoặc đợi đến khi Lê Miên ngủ rồi, bảo bác sĩ tới kiểm tra. Song, vì không đủ hệ thống kiểm tra nên việc điều trị vẫn luôn bị kéo dài.
Do đó, bà đều ở tɾong trạng thái không nhìn thấy.
Mọi người khuyên cũng vô ích, Lê Miên chỉ đồng ý cho cha mẹ, hai chị gái và Tần Tuấn tới gần. Những người còn lại đứng cách vài mét bà đã phản ứng kịch liệt. Vì không nhìn thấy nên tai Lê Miên rấtthính, nên dù "lừa" bà không phải bác sĩ, nhưng một khi nghe thấy tiếng bước chân tới gần, chưa cần Tần Tuấn nói chuyện, Lê Miên cũng đã nghe ra, cả thể xác và tinh thần đều vô cùng kháng cự việc người khác tiếp cận mình.
Sở dĩ hôm nay Bắc Bắc và Chu Thịnh có thể đi vào h0àn toàn là nhờ Bắc Bắc. Thật ra Lê Miên không muốn Chu Thịnh tiến vào nhưng Tần Tuấn lo nếu Chu Thịnh không đến, Bắc Bắc lại không đồng ý thì rấtkhó xử.
Cuối cùng, không biết Tần Tuấn nói với Lê Miên bao lâu, bà mới đồng ý ra gặp người.
Tần Tuấn nhìn hai người, xin lỗi "Thông cảm nhé."
Bắc Bắc gật đầu, nhìn người bên cạnh, vâng một tiếng "Cháu hiểụ"
Cô nhìn Lê Miên, những lời nghĩ sẵn tɾong đầu nhất thời h0àn toàn không nói được thành tiếng.
Bắc Bắc ngồi im lặng một lúc lâu mới nói chuyện với Lê Miên "Có muốn ra phơi nắng không?"
Lê Miên lắc đầu "Không. . . Không cần. . .đâụ"
Bắc Bắc cau mày, nhìn Chu Thịnh. Chu Thịnh vỗ vai cô, khẽ nói "Đừng vội."
Nghe vậy, Bắc Bắc nhíu mày. Sao cô không vội cho được? Trước khi tới, Bắc Bắc căn bản không biết Lê Miên trở nên như thế, cô h0àn toàn không dám nghĩ lung tung. Lê Miên như vậy, thật khiến người ta thấy xót xa.

⬅ Trước Tiếp ➡