Chu Thịnh an ủi cô một hồi "Đừng kích động, anh xong việc sẽ qua nhà họ Lê, em đừng giục tài xế tăng tốc đấy."
Bắc Bắc vội vàng đáp "Em biết em biết, nhưng vẫn có chút kích động, em nghĩ phải nói với anh một câụ"
Chu Thịnh hiểu ra "Ừ anh biết rồi, lát nữa anh qua đó tìm em. Em đi trước đi, nếu thấy tình huống bà ấy có gì khác thì phải cẩn thận đấy.."
"Em biết rồi."
Cúp đïện thoại rồi, nội tâm Bắc Bắc vẫn kích động không kìm được.
Cô nhìn cảnh vật xẹt qua ngoài cửa sổ, nhìn mặt trời chói chang bên ngoài, thật sự cảm thấy hôm nay đúng là ngày đẹp, ngay cả mặt trời cũng thấy đẹp.
Tâm trạng tốt nên xem gì Bắc Bắc cũng thấy đẹp mắt.
Cô cũng không thúc giục tài xế lái nhanh hơn, vẫn giống như thường ngày, chẳng qua lòng nôn nao hơn một chút, nhưng thật đáng mừng, hôm nay thậm chí còn không bị kẹt xe, cô đến nhà họ Lê vô cùng thuận lợi.
Bắc Bắc vừa xuống xe liền thấy người đứng ở cổng chờ mình "Chị Mẫn."
Lê Mẫn thấy Bắc Bắc cũng khá kích động "Bắc Bắc cuối cùng em đã đến rồi."
Bắc Bắc cong môi, nói "Họ đâu rồi? Đâu rồi?"
"Đằng sau ấy, bác sĩ đến rồi."
Bắc Bắc nhíu mày, vô cùng kinh ngạc "Vào chưa ạ?"
Lê Mẫn nhìn Bắc Bắc gật đầu "Đúng, vào hết rồi. Giờ bắt đầu chữa trị, Miên Miên không phản kháng lại nữa."
Nghe vậy, Bắc Bắc khiếp sợ không chỉ một chút, cô nhìn Lê Mẫn, hỏi vì quá lạ lùng "Thật vậy ư? Vì sao chứ?" The0 lẽ thường, cô cảm thấy Lê Miên sẽ kháng cự một chút, tuy đã đồng ý, nhưng có thể chỉ chấp nhận tɾong thời gian ngắn mà thôi.
Lê Mẫn lắc đầu "Chị cũng không rõ nguyên do, tóm lại hôm nay Miên Miên ngoan lắm, không kháng cự việc bác sĩ đi vào kiểm tra nữa."
Bắc Bắc ừ một tiếng "Là thế à."
Lê Mẫn nghĩ nghĩ nói "Chị nghĩ là do khúc mắc của con bé được mở ra, em ấy vẫn luôn muốn nhìn thấy em. Không phải hôm qua em tới thăm em ấy à, sau đó hình như Tần Tuấn đã nói gì với con bé ấy, lâu lắm. Lúc chị đi đưa cơm, hai người đều ngồi tɾong phòng khách, không khí là lạ."
Bắc Bắc bật cười, "Lạ thật ạ?"
"Thật mà." Lê Mẫn cười cười "Sau đó chỉ hỏi thử thì Tần Tuấn nói đang nói về chuyện mắt với con bé."
Bắc Bắc gật gật đầu, bước nhanh ra sau nhà "Chúng ta đi xem tình huống trước đi, hy vọng lần này nhanh chóng tốt lên."
"Yên tâm đi."
"Dạ."
"Con bé muốn thấy em, em là người con bé muốn nhìn thấy nhất."
Bắc Bắc cười mỉm "Cho dù có phải hay không, em đều hi vọng mắt cô được chữa lành, có thể lại nhìn thấy mọi người."
Lê Mẫn cười gật đầu "Sẽ là như thế."
Bà đã chịu nhiều đau khổ như thế, ông trời sẽ dành cơ hội để bà có thể nhìn lại thế giới này.
Chúng ta hãy luôn tin rằng ở hiền ắt gặp lành.
Việc chữa trị của Lê Miên còn thuận lợi hơn cả tưởng tượng. Báo cáo kết quả kiểm tra vừa có, Bắc Bắc đã biết đầu tiên.
Cũng không tệ, vẫn còn hy vọng. Nhà họ Lê vốn có tài nguyên tốt sẵn, h0àn toàn không cần lo lắng về tiền chữa trị. Vậy nên chỉ cần có thể chữa, có hi vọng điều trị, cho dù phải trả mức giá thế nào, nhà họ Lê và Tần Tuấn đều đồng ý.
Sau khi có quyết định phương án điều trị cho Lê Miên, Bắc Bắc yên tâm hẳn.