"Miên Miên, có nhìn thấy anh không?" Tay Tần Tuấn quơ quơ trước mắt Lê Miên.
Lê Miên chăm chú nhìn, gật gật đầu "Có."
Trong lúc nhất thời, người tɾong phòng kích động không kìm được.
Ngoài bác sĩ, Bắc Bắc cũng thấy mình rấtvui mừng và phấn chấn̵, cô không biết hình dung tâm trạng lúc này thế nào. Tóm lại vừa vui vừa bùi ngùi.
Nhìn Lê Miên và Tần Tuấn ôm nhau, cô chợt muốn khóc.
Hai người đã sống quá khó khăn, cũng may ông trời không để họ tuyệt vọng, mà để họ càng ngày càng tốt hơn.
...
Người đang đợi ở bên ngoài cũng ào vào tɾong, Bắc Bắc lại im lặng lui ra ngoài. Cô không đành lòng thấy nhiều người khóc, vả lại, chính cô cũng sẽ không chịu được.
Chu Thịnh chờ Bắc Bắc ở cửa, thấy người đi ra, anh xoa tóc cô, an ủi "Không phải nhìn thấy rồi à, sao em vẫn còn buồn?"
Bắc Bắc uhm một tiếng, ngả đầu lên vai Chu Thịnh "Vui quá nên khóc thôi."
Chu Thịnh bật cười, cong môi nói "Ừ, vợ anh dùng thành ngữ rấtđúng."
Bắc Bắc lấy tay đập nhẹ lên người anh "Nói gì thế hả, chỉ là vui và hồi hộp thôi mà."
Chu Thịnh hôn trán cô, khẽ nói "Cuối cùng cũng yên lòng được rồi, dạo này em lại gầy rồi."
"Làm gì có."
Chu Thịnh cầm bàn tay lạnh lẽo của cô, nói "Anh và em ra ngoài ngồi một lát nhé, chắc bên tɾong còn phải thế lâu lắm."
"Vâng."
Hai người cùng nhau ra ngoài, sau khi phơi nắng một hồi lâu, Bắc Bắc và Chu Thịnh mới quay về. Khi họ quay lại, mọi người còn lại đã đi.
Bắc Bắc hít sâu một hơi, nắm tay Chu Thịnh cùng nhau phòng, cô muốn chính thức giới thiệu Chu Thịnh cho Lê Miên.
Lê Miên nhìn hai người trước mặt, hơi thất thần. Bà nhìn Chu Thịnh rồi nhìn chằm chằm vào Bắc Bắc. Ánh mắt đó làm Bắc Bắc hơi ngượng.
Cô ho nhẹ, hỏi "Sao cô cứ nhìn cháu thế?"
Lê Miên gật đầu, thấp giọng nói "Lúc trước... lúc nào cũng tưởng tượng... dáng vẻ của con. Thì ra con gái tôi xinh thế này." Dây thanh quản bị tổn thương nhưng không biết tại sao, sau khi điều trị, bà lại nói lưu loát hơn.
Tuy rằng vẫn chưa khôi phụcnhư người bình thường, nhưng đã rấtrấttốt so với quá khứ.
Bắc Bắc khẽ vâng một tiếng "Là do cô đẹp sẵn."
Lê Miên cười cười "Mẹ muốn nhìn con nhiều một chút, muốn bù lại hai mươi năm đã qua."
Bắc Bắc ngẩn ra, vội vàng nói "Không sao, sau này chúng ta từ từ. Giới thiệu với cô, đây là chồng cháu, Chu Thịnh."
Lê Miên nhìn Chu Thịnh cười "Mẹ biết rồi, cảm ơn cậu nhé."
Chu Thịnh gật đầu, gọi "Mẹ khách sáo quá."
Bắc Bắc " "
Cô trợn mắt nhìn Chu Thịnh, sao anh... gọi nhanh thế????
Chu Thịnh cầm tay cô, khụ một tiếng rồi không nói nữa.
Lê Miên cũng ngẩn ra giây lát mới cười gật đầu "Được được được, phiền con chăm sóc Bắc Bắc rồi."
"Không phiền ạ, nên làm vậy."
Bắc Bắc đơ người, khó tin nhìn Chu Thịnh, một tiếng gọi mẹ đó làm cô rấtbất ngờ, căn bản không kịp phản ứng lại..
Cũng may Lê Miên cũng không để ý Bắc Bắc chưa gọi mẹ, cứ nhìn chằm chằm Bắc Bắc một hồi lâu mới thấp giọng hỏi "Bắc Bắc."
"Dạ?"
"Chuyện lúc trước...đã nói...với con, con thấy thế nào?"
Bắc Bắc ngẩn ra, lập tức hiểu chuyện Lê Miên nói tới là chuyện gì. Lúc trước nhà họ Lê đã nói muốn nhận Bắc Bắc, sau khi cân nhắc, Bắc Bắc đã từ chối, nhưng giờ Lê Miên nói thì cô lại thấy băn khoăn.