Khi Bắc Bắc cùng Chu Thịnh đến biệt thự nhà họ Lê, bên tɾong đã có rấtnhiều người, chẳng qua vì nhân vật chính chưa xuấthiện cho nên mọi người ở đây vẫn còn thoải mái.
Cho đến khi Bắc Bắc và Chu Thịnh xuấthiện, ngay lập tức cả hiện im lặng như tờ, tất cả mọi người đều nhìn về phía hai người. Vào lúc này, mọi người mới khẳng định cô diễn viên này thực sự là con gái thất lạc nhiều năm của nhà họ Lê, cũng là nhân vật chính đêm nay.
Trên mặt Bắc Bắc vẫn luôn giữ nụ cười lịch sự, nhìn vào rấtnhã nhặn đúng mực.
Mọi người bàn tán sôi nổi, Bắc Bắc khoác tay Chu Thịnh đi về phía trước.
Khi đến trước mặt Tần Tuấn và người nhà họ Lê, cô mới ngừng lại, chào hỏi.
Tần Tuấn nhìn thấy cô, khẽ mỉm cười gật đầu "Đến đây."
"Vâng."
Tần Tuấn cười, chào hỏi người bên cạnh, cầm lấy micro trên sân khấu, công bố thân phận của Bắc Bắc.
Bắc Bắc đi the0 lại, sau khi Tần Tuấn công bố xong, Bắc Bắc cũng nói vài lời với những người có mặt ở đây. Thật ra lúc mới đến, Bắc Bắc hơi căng thẳng, nhưng sau khi nói xong, cô lại cảm thấy nhẹ nhàng hơn nhiềụ
Người có thể đến đây tham dự bữa tiệc này đều là người có ít quan hệ với nhà họ Lê và nhà họ Chu, càng đừng nói đến phóng viên. Phóng viên biết nên viết cái gì và không nên viết cái gì, cho nên nỗi lo của Bắc Bắc trước đó h0àn toàn không cần thiết.
Công bố xong, toàn thể mọi người nhiệt liệt vỗ tay.
Khi Bắc Bắc đi xuống, liền đi tìm mẹ Chụ Nhà họ Chu ngoại trừ bà nội không đến thì những người còn lại đều đến. Bà nội Chu mấy ngày nay không được khỏe, vẫn luôn ở nhà tĩnh dưỡng.
"Mẹ."
Mẹ Chu nhìn Bắc Bắc "Qua đây, ngồi bên cạnh mẹ. Mẹ giới thiệu cho con quen mấy phu nhân."
"Vâng." Bắc Bắc lễ phép cười về phía những người xung quanh mẹ Chu, dáng điệu khéo léo khiến các phu nhân bên cạnh rấtchi là hâm mộ.
"Bắc Bắc ngoan quá, người lại thật sự xinh đẹp. Chu Thịnh thật có phúc."
"Đúng vậy. Bắc Bắc chút nữa cháu có thể ký tên cho cô được không? Con gái cô rấtthích phim của cháụ"
Bắc Bắc bật cười, gật đầu đồng ý "Đương nhiên được ạ."
Sau khi ở bên này một lúc, Bắc Bắc chủ động đi tìm Chu Thịnh. Tìm một vòng, đợi anh và Tần Tuấn nói chuyện xong, Bắc Bắc mới đi tới.
"Mệt không?"
Bắc Bắc nhìn Tần Tuấn lắc đầu "Mọi người nói chuyện xong rồi?"
Chu Thịnh ừm một tiếng, nắm tay cô hỏi "Đang nói chuyện của em."
"Hửm?" Bắc Bắc lật tay chỉ vào mình, tò mò hỏi "Chuyện gì của em?"
Tần Tuấn nhìn Bắc Bắc, nghĩ ngợi rồi nói "Con còn một năm nữa là tốt nghiệp đúng không?"
Bắc Bắc gật đầu "Vâng."
"Sau khi tốt nghiệp có dự định gì chưa?"
Bắc Bắc ngây ra, kinh ngạc nhìn Tần Tuấn "Cha nói về vấn đề gì?" Cô nhìn Tần Tuấn nói "Thì tiếp tục đóng phim, có kịch bản hay sẽ đóng."
"Thích đóng phim đến vậy sao?"
"Thích ạ." Bắc Bắc thật sự enioy khi đóng phim. Mặc dù mệt nhưng cái kiểu trải nghiệm những vai diễn khác nhau tɾong cuộc sống, thật sự rấtlà thích.
Tần Tuấn cười "Thích là được. Con làm bất kỳ chuyện gì mọi người cũng đều không nói nhiềụ" Ông ngừng lại, nhìn Bắc Bắc nói "Cha vừa rồi muốn hỏi là chuyện khác."
"Gì ạ?"
"Hôn lễ của con và Chu Thịnh muốn làm kiểu nào?"