⬅ Trước Tiếp ➡
Chu Thịnh đối với việc Bắc Bắc đi quay phim cũng không có cảm giác gì, vợ muốn đi thì đi thôi, điểm duy nhất không thích chính là nam chính tɾong bộ phim mới của Mã Viễn . . . . . . . . . là Lê Tiêụ Từ ngày biết được, Chu Thịnh đã âm thầm định tìm Mã Viễn tính sổ nhưng bị Bắc Bắc khuyên ngăn.
Sở dĩ Mã Viễn tìm Lê Tiêu chắc chắn có lý do của mình, hơn nữa Bắc Bắc không thể không nói khả năng diễn xuấtcủa Lê Tiêu rấttốt. Trong những nam diễn viên hiện tại, người ngang ngang tuổi với Lê Tiêu thì anh ta là người giỏi nhất, hơn nữa bộ phim truyền hình này đại khái không có Lê Tiêu không được.
Quan hệ giữa Lê Tiêu và Mã Viễn cũng khá tốt, cho nên việc đồng ý cũng h0àn toàn không khiến người khác ngạc nhiên.
Bắc Bắc vừa vào đoàn làm phim thì có nghĩa là Chu Thịnh không thể gặp vợ mỗi ngày được, nhưng may mắn lần này địa điểm quay phim của Bắc Bắc không xa, Chu Thịnh cách hai ngày lại đi thăm cô.
Giống như hôm nay, Bắc Bắc vừa quay xong phân cảnh của mình thì nhìn thấy Chu Thịnh đứng ở ngoài. Mặt mày Bắc Bắc hớn hở nhìn anh rồi đi về phía đó, cười hỏi "Sao không nói với em một tiếng thì đã đến rồi?"
Chu Thịnh ừm một tiếng, sau đó mở nắp bình giữ nhiệt tɾong tay đưa cho Bắc Bắc "Nhớ em nên đến thôi."
Lê Tiêu vừa đi ngang qua thì dừng bước, giễu cợt, thật trẻ con. Từ lúc mình và Bắc Bắc bắt đầu quay phim, Chu Thịnh thường thường đến đoàn show ân ái, mặc dù cũng bình thường nhưng đằng này, Chu Thịnh mỗi lần nói cái gì đó đều dường như cố tình để Lê Tiêu nghe thấy, điều này khiến Lê Tiêu vô cùng bực bội.
Mặc dù anh ta không có ý gì khác với Bắc Bắc, nhưng đối với cái trò trẻ con này của Chu Thịnh thì vẫn cảm thấy không thể chấp nhận được.
"Bắc Bắc, lát nữa lại đây diễn thử."
"Được."
Chu Thịnh ". . . . . . . . . . . . . . . . Em còn phải diễn thử với anh ta?"
Bắc Bắc hả một tiếng rồi gật đầu "Vâng. Đạo diễn Mã bảo bọn em bình thường rảnh rỗi thì giao lưu nhiều một chút."
Chu Thịnh hừ lạnh, nhíu mày nhìn Bắc Bắc nói "Có gì hay mà giao lưụ Tự mình nghiên cứu vai diễn của mình không phải được rồi sao?"
Nghe vậy, Bắc Bắc dở khóc dở cười nhìn anh "Giận rồi?"
"Không."
"Ghen rồi?"
Chu Thịnh kiêu ngạo ừ hứ "Không. Đối thủ không có chút sức cạnh tranh nào, anh ghen làm gì."
"Đúng thế." Bắc Bắc trừng mắt nhìn anh, nghiêm túc nói "Anh cũng biết anh ta không có tí sức cạnh tranh nào, thế sao anh vẫn không vui như vậy?"
Chu Thịnh đưa mắt nhìn cô, không nói gì.
Bắc Bắc cười không được, khóc cũng không xong, suy nghĩ, cô nhón châm thơ๓ lên má Chu Thịnh, dỗ dành ai đó "Ngoan nào. Đừng giận nữa. Em qua tập với anh ta, lát nữa quay lại nhé."
Chu Thịnh nhìn cô, cúi đầu nói "Phải có lễ vật lớn hơn."
Bắc Bắc "Được. Đợi em về."
"Ừm." Chu Thịnh liếc mắt nhìn Lê Tiêu không xa đang nhìn lại, nói "Anh ở lại đây đợi em, em qua đó tập đi."
"Vâng." Bắc Bắc cũng không từ chối để Chu Thịnh ngồi ở đây.
Bắc Bắc và Lê Tiêu diễn thử, sau khi chưa nói được mấy câu, Lê Tiêu đã hỏi cô "Dạo này cảm giác thế nào?"
"Cảm giác gì?"
Lê Tiêu mím môi "Đóng phim có cảm giác gì. Khi em diễn cảnh tình cảm với tôi thì không được thoải mái, em không phát hiện ra sao?"

⬅ Trước Tiếp ➡